Liêu Thanh Diễm có một cảm giác, không quá chắc chắn, cô nghĩ Bạc Tư Niên đang đợi cô nói ra câu mình không có phương thức liên lạc của anh.
Bờ môi cô hơi hé mở, nhìn về phía Bạc Tư Niên, hoàn toàn không chú ý đến việc bản thân lại lộ ra vẻ mặt ngơ ngác như thế.
Ánh đèn hắt ra từ màn hình tắt phụt đi, ngón tay Bạc Tư Niên ấn vào phím bên sườn máy, một lần nữa làm nó sáng lên.
Âm thầm quan sát anh nhiều năm như vậy, hình như cô vẫn chỉ hiểu được phần nổi của một tảng băng chìm mà thôi. Đến lúc thực sự tiếp xúc, mỗi một bước đi của anh cô đều dự đoán sai bét.
Chỉ có những ngón tay là đã bắt đầu hành động một cách thành thật từ lâu.
Cô mở khóa điện thoại, vào ứng dụng WeChat, nhấn vào dấu cộng ở góc trên cùng bên phải rồi chọn quét mã.
Trang thông tin cá nhân hiện ra, ảnh đại diện của anh cô đã từng vô tình liếc thấy không biết bao nhiêu lần từ chỗ Chu Tiến và Đàn Nhược Vi, hình như chưa từng thay đổi bao giờ.
Đó là tác phẩm của một họa sĩ ít tên tuổi nào đó, chất tranh bằng nét than chì, trên nền xám vẽ một chú chim có đường nét màu trắng nhìn tựa như con quạ.
Tên WeChat chỉ vỏn vẹn một chữ “N”.
Chu Tiến và Đàn Nhược Vi đều có WeChat của Bạc Tư Niên, trước đây không phải cô chưa từng có ý định xin bọn họ để kết bạn thử xem sao, dù cho xác suất lớn là sẽ bị từ chối.
Tính cách của cô chính là như vậy, càng để tâm đến một người thì lại càng chú ý để không gây phiền phức cho đối phương.
Chính cô cũng rất ghét có người vượt quá giới hạn để kết bạn WeChat với mình, ghét những lời mời kết bạn của những người lạ hoắc mặt dày hiện lên mỗi ngày.
Suy từ lòng mình ra lòng người, cái kiểu yêu cầu kết bạn khi chưa được sự đồng ý hay mời gọi này, chắc chắn Bạc Tư Niên cũng sẽ ghét cay ghét đắng.
Liêu Thanh Diễm gửi đi yêu cầu xác nhận kết bạn rồi thoát về giao diện chính.
Một lát sau, ảnh đại diện màu xám kia đã xuất hiện ngay phía dưới ba cuộc trò chuyện được ghim ở đầu trang.
[Tôi đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn, bây giờ chúng ta có thể bắt đầu trò chuyện rồi]
Cõi lòng cuộn sóng, Liêu Thanh Diễm âm thầm hít một hơi thật sâu.
Tuy không cố tình tính toán, nhưng nếu quay đầu nhìn lại, hóa ra cô đã đi một quãng đường dài đến thế mới có thể bước tới khoảnh khắc này.
Trường Trung học Chuyên Ngoại ngữ Tế Thành, ngoại trừ những nhân tài xuất chúng có điểm số đứng đầu toàn thành phố được tuyển chọn gắt gao và một số học sinh thuộc diện chính sách hỗ trợ giáo dục, thì gia cảnh của những học sinh còn lại đều không phải kiểu giàu sang thì cũng là phú quý.
Dự án thành phố Cầu Vồng được Liêu Cảnh Sơn hoàn thành vô cùng xuất sắc, sau đó việc ông thuận lý thành chương tiếp nhận một công trình trọng điểm khác là điều hiển nhiên. Công trình đó do nhà họ Chu dẫn dắt, Liêu Cảnh Sơn nhờ vậy mà lọt vào tầm mắt của Chu Chấn Tông — người hiện đang thực sự nắm quyền chèo lái của nhà họ Chu, đồng thời là chú hai của Chu Tiến. Nhà thầu hợp tác lâu năm trước đó tham ô, phạm vào điều kiêng kị của Chu Chấn Tông, Chu Chấn Tông liền cất nhắc Liêu Cảnh Sơn lên vị trí đó.
Hai năm ấy, nhà họ Liêu bước lên con thuyền lớn của nhà họ Chu, con đường hoạn lộ thênh thang. Nghe nói con gái của Liêu Cảnh Sơn bằng tuổi với cháu trai bên vợ của mình, Chu Chấn Tông chỉ thuận miệng đưa ra một lời khuyên, Liêu Cảnh Sơn liền gửi con gái vào trường Chuyên Ngoại ngữ Tế Thành.
Trước đó, Liêu Thanh Diễm đã vô cùng hài lòng với cuộc sống của mình, cơm áo không lo, tiền tiêu vặt dư dả, bố mẹ lại yêu thương chiều chuộng hết mực, có cầu tất ứng.
Nhưng có vào trường Chuyên Ngoại ngữ Tế Thành rồi cô mới biết thế nào gọi là núi cao còn có núi cao hơn.
---