Tìm Một Người Giống Anh

Chương 56 : NỤ HÔN ĐẦU - “Em và Chu Tiến chưa từng hôn nhau.”

Trước Sau

break

Cảm thấy Bạc Tư Niên nghiêng đầu, bờ môi khẽ chạm vào tai cô mấy lần, sau đó giọng nói trầm khàn vang lên ở phía sau tai: “Em và Chu Tiến chưa từng hôn nhau.”

Đây không phải là một câu nghi vấn, mà là một lời khẳng định chắc như đinh đóng cột.

Liêu Thanh Diễm đờ người ra ngay lập tức.

“Hửm?” Rõ ràng Bạc Tư Niên nhận ra phản ứng của cô, âm điệu vẫn bình thản như cũ, nhưng ý tứ truy hỏi đến cùng thì đã rất rõ ràng rồi, “Tại sao?”

“Bọn em…” Liêu Thanh Diễm biết với tính cách của Bạc Tư Niên thì rất khó để lấp liếm cho qua chuyện, nhưng đầu óc đang rất hoảng loạn, chỉ có thể nghĩ đến cái gì nói cái nấy, “… Anh ấy là một người rất bảo thủ, không thích có tiếp xúc thân mật trước khi kết hôn.”

“Bao gồm cả hôn?”

“...”

Điều này không thể giải thích thông suốt được, một khi đã là “người yêu”. Không xảy ra quan hệ tình dục thì còn có thể nói trôi được, chứ không hôn nhau thì tuyệt đối không có khả năng. Trừ khi Chu Tiến là người đồng tính.

Bạc Tư Niên không hối thúc, lòng bàn tay vẫn ấn trên lưng cô, lúc này lúc khác khẽ vuốt ve, giống như có thừa sự kiên nhẫn để đợi cô mở miệng.

Liêu Thanh Diễm nhanh chóng xoay chuyển đầu óc, nếu làm rõ bản thân vừa không thích Chu Tiến, mà cũng chẳng phải người yêu với anh ta, thì sẽ mâu thuẫn với sự “trả thù” của đêm hôm đó, tất cả hành vi của cô, cái logic căn bản ở chỗ Bạc Tư Niên đều sẽ sụp đổ sạch sành sanh.

Cô phải suy nghĩ thật kỹ xem rốt cuộc nên nói thế nào.

“Được rồi… Em nói thật vậy.”

Bạc Tư Niên nghe vậy liền vươn tay nâng khuôn mặt cô lên, nhìn cô chăm chú.

Người có thể gánh vác trọng trách chuyển đổi sự nghiệp của cả gia tộc, sao có thể không biết cách nhìn người đoán vật cho được. Nếu như cô ngang nhiên nói dối dưới sự xem xét của anh thì sẽ bị vạch trần ngay lập tức. Một người không qua huấn luyện, lúc nói dối ánh mắt sẽ né tránh, giọng nói sẽ căng thẳng, biểu cảm cũng sẽ không tự nhiên.

Liêu Thanh Diễm đón lấy ánh mắt của Bạc Tư Niên, khống chế sự hoảng loạn trong lòng mình, cũng nhìn lại anh, cân nhắc từng câu chữ: “Thực ra… là em luôn đơn phương thích anh ấy… từ năm mười lăm tuổi đến giờ…”

Hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng, giữa đôi môi giống như dựng một chiếc gai nhọn, một mở một khép đều vô cùng khó khăn. Né tránh cái nhìn chằm chằm của anh là bản năng, nhưng cô từ đầu đến cuối không hề làm vậy, kiên định, không hề rời mắt một chút nào mà cũng nhìn chằm chằm vào anh, bóc trần tiếng lòng mình bằng từng câu từng chữ:

“Chỉ có điều em chưa từng làm rõ, vì hiểu được sự chênh lệch thân phận giữa chúng em… Cưới một cô gái môn đăng hộ đối là chuyện chắc chắn sẽ xảy ra, em nói ra cũng chẳng giải quyết được gì, còn có khả năng sẽ hoàn toàn mất đi tư cách để gặp mặt. Nhưng vẫn không có cách nào từ bỏ được việc thích… cho nên cứ ở mãi trong vòng bạn bè của Chu Tiến, chỉ hy vọng có thể gặp mặt nhiều thêm vài lần…”

Mỗi khi Liêu Thanh Diễm nói một chữ đều giống như đang đi trên dây thép, trái tim run rẩy.

Trong tiểu thuyết trinh thám có một thể loại gọi là mưu kế tự sự, là chỉ việc tác giả lợi dụng góc nhìn đặc thù, sự chênh lệch thông tin hoặc sự mập mờ vốn có của ngôn từ để cố ý dẫn dắt người đọc hình thành nhận thức sai lầm, từ đó tạo ra cú lật mặt mạnh mẽ khi sự thật được hé lộ.

Cô chính là ở ngay trước mắt Bạc Tư Niên mà thực hiện một mưu kế như vậy.

Mỗi một câu cô nói đều là thật, chỉ là âm thầm thay thế nhân vật chính mà thôi.

Đây là mưu kế của cô, cũng là lời tỏ tình của cô.

Có thể tỏ tình ở ngay trước mặt anh, cũng coi như không còn gì hối tiếc.

Ánh mắt Bạc Tư Niên trầm sâu, khi nghe những lời này của cô, dường như biểu cảm không có bất kỳ sự thay đổi nào.

“Nói xong rồi?”

“... Vâng.” Liêu Thanh Diễm hạ màn buổi biểu diễn mưu kế của mình, không thể gồng gánh thêm được nữa, ngón tay siết chặt, đôi mắt cụp xuống, hàng mi khẽ run.

Thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo, cằm bị một lực không hề nhẹ bóp lấy, nâng khuôn mặt cô lên lần nữa.


Đôi mắt xa cách đến mức có chút lạnh lùng của Bạc Tư Niên găm chặt lấy cô một lát, bỗng nhiên lại ghé sát hơi thở vào lần nữa, đầu lưỡi tách hàm răng cô ra, thẳng đường xông vào.

Vô cùng mạnh mẽ, mang theo ham muốn phá hoại không thèm che giấu, thay đổi hẳn vẻ dịu dàng lúc nãy.

Sự cướp đoạt không mảy may có chút thương xót khiến cô hơi đau đớn, thế nhưng tiếng xuýt xoa khẽ khàng cũng bị Bạc Tư Niên chặn đứng lại, hệt như tuyệt đối không thể cho cô có cơ hội để cầu xin tha thứ vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương