Tìm Một Người Giống Anh

Chương 8 : CHÚ CÁ BƠI LỘI

Trước Sau

break

Điện thoại trong túi xách rung lên mấy cái, giống như tìm được một lối thoát cho bầu không khí có phần gượng gạo này.

Liêu Thanh Diễm lấy ra, áp sát vào tai nghe hết đoạn tin nhắn thoại, sau đó nhấn giữ phần dưới điện thoại để trả lời lại bằng một đoạn thoại tương tự.

“Bình nóng lạnh không sao đâu ạ, cháu đến nhà bạn ngủ nhờ rồi, ngày mai cháu sẽ tìm người đến sửa.”

Buông tay gửi đi, cô lại tiếp tục nhấn giữ lần nữa.

“Cảm ơn bà vẫn còn nhớ sinh nhật cháu, cháu không đón sinh nhật đâu ạ, cháu muốn đợi bố cháu về rồi cùng đón. Bà Triệu ngủ sớm đi nhé, không cần đợi cháu đâu ạ. Trời mưa bà nhớ đóng chặt cửa sổ vào nhé, đừng để như lần trước.”

Khi nói chuyện với bà cụ chủ nhà, Liêu Thanh Diễm luôn giữ giọng điệu vô cùng dịu dàng, như thể người ở đầu dây bên kia không phải 75 tuổi mà là 5 tuổi vậy.

Đầu bên kia rất nhanh đã trả lời, đồng ý rồi lại lải nhải dặn dò thêm vài câu.

Khoang xe trở lại sự tĩnh lặng.

Cơn mưa đã nhỏ đi đôi chút, những giọt mưa đập vào cửa kính làm nhòe đi ánh đèn đường thành những đường nét méo mó.

Cô đang nhìn chăm chú đến xuất thần thì bỗng nghe thấy giọng nói hơi lạnh kia vang lên lần nữa: “Hôm nay là sinh nhật cô à?”

Ban đầu cô cứ ngỡ sau khi đã chốt xong nơi cô đi thì Bạc Tư Niên sẽ không mở miệng nữa chứ.

“Vâng.” Liêu Thanh Diễm đáp.

Chiếc xe bỗng chốc lướt qua một ngã tư một cách êm ru.

“Đến đường Tế Sơn.” Bạc Tư Niên dặn dò tài xế.

Liêu Thanh Diễm nhìn về phía Bạc Tư Niên, anh không giải thích địa chỉ này là nơi nào.

Trái tim cô bỗng nảy lên một cái.

Bạc Tư Niên hơi rủ mắt, cảm xúc không rõ ràng.

Cô không biết liệu anh có rõ lúc này trong lòng cô đang nghĩ gì hay không, với sự nhạy bén của anh, có lẽ mọi chuyện đều rõ ràng như lòng bàn tay.

Nhưng dường như việc cô hiểu thế nào là quyền tự do của cô, anh không có trách nhiệm phải giải thích.

Liêu Thanh Diễm khó mở lời hỏi dồn, sự im lặng giống như chiếc dao cùn lăng trì, sự vọng tưởng trong lòng giống như một bụi nến yếu ớt, không ngừng chao đảo trong gió.

Chạy thêm một lúc, ánh đèn thưa thớt dần, cây cối rậm rạp, chiếc xe giống như đâm sầm vào một khu vườn bách thảo xanh tốt, sau đó lặng lẽ dừng lại dưới một cái cây có tán lá sum suê, che bóng rợp cả một khoảng trời.

Cuối cùng Bạc Tư Niên cũng mở miệng lần nữa: “Nghỉ ngơi một đêm đi, ngày mai sẽ có tài xế đưa cô về. Vào trong sẽ có quản gia tiếp đón cô, cần gì cứ bảo trực tiếp.”

Nói xong, anh vẫn ngồi nguyên tại chỗ, không có ý định xuống xe.

Bóng cây loang lổ, anh ngồi thẳng lưng, vẫn cao cao tại thượng trên tòa đài thần thánh, không hề bị cô kéo xuống.

Ngọn nến tắt lịm, Liêu Thanh Diễm chẳng hề thất vọng, thậm chí trong lòng còn nảy sinh một chút tự hào: Không hổ là người cô tăm tia.

“Vậy thì làm phiền anh quá.” Chiếc chăn mỏng được xếp lại làm khăn choàng, ngón tay Liêu Thanh Diễm móc lấy chiếc túi xách của mình, xoay người xuống xe.

Một căn biệt thự ba tầng, kiến trúc kiểu cũ đã được trùng tu lại, trong vườn có các loại cây cối cao thấp đan xen tạo nên một cảnh sắc thú vị, mang một nét đẹp hoang dã tự nhiên.

Cô tiến lên bấm chuông, rất nhanh đã có người ra mở cửa, mặc bộ đồng phục hai màu đen trắng. Một người đàn ông trung niên với gương mặt toát lên vẻ “đáng tin cậy”, chắc hẳn chính là ông quản gia mà Bạc Tư Niên đã nói tới.

Có lẽ Bạc Tư Niên đã dặn dò trước rồi, quản gia Ngô không hỏi thêm một chữ nào, mỉm cười đón cô vào cửa, hỏi han sở thích ăn uống của cô, dặn đầu bếp làm đồ ăn đêm cho cô, lại sắp xếp một cô hầu gái đi tới để dẫn cô đi tắm rửa thay quần áo.

Ban đầu Liêu Thanh Diễm còn chưa thể khẳng định đây có phải là nhà của Bạc Tư Niên hay không, dù cô có ấn tượng mơ hồ là anh sống lâu năm ở đường Tế Sơn, mãi cho đến khi cô nhìn thấy một bức tranh nhỏ trên chiếc bàn cao nơi góc phòng ở phòng thay đồ bên ngoài phòng tắm.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương