Toàn Thế Giới Chờ Ta Phát Tác Bệnh Nan Y

Chương 15: Các người đều không thích em thì em tự thích chính mình

Trước Sau

break

Một câu nói khiến Tăng Túc sững sờ tại chỗ.

Không đợi hắn trả lời, Giang Tư liền đuổi theo hướng Giang Vãn Thu đã chạy đi.

Nhưng khi anh ấy thực sự đuổi kịp, lại nhìn thấy Giang Vãn Thu đang ngồi xổm ở góc tường, vùi đầu khóc nức nở, anh ấy giờ đây không biết nên nói gì.

Những lời vừa nghe được, làm sao anh ấy lại không tự kiểm điểm bản thân mình.

Giang Vãn Thu trông như đang vùi đầu giữa hai chân nhưng thực chất ánh mắt thì liếc trộm theo hương anh trai đang đuổi tới.

Sao anh ấy còn chưa qua an ủi cô?

Giang Vãn Thu đột nhiên ngẩng đầu, quật cường nhìn Giang Tư, mắt đẫm lệ: “Anh đừng tới đây!”

Thông thường, khi nói “Đừng tới đây” với người khác, thì cho dù người đó chưa từng có ý định đến gần cũng sẽ bước tới.

Quả nhiên, Giang Tư mím môi đi về phía cô.

“Em thật sự muốn ở bên Tăng Túc như vậy sao?”

“Dù gì cũng không ai muốn ở bên em.” Giang Vãn Thu cắn môi: “Cũng không có ai quan tâm em có buồn hay không, càng không có ai để ý em muốn gì!”

Giang Tư trầm mặc. Một lát sau, anh ấy mới đi đến bên cạnh Giang Vãn Thu, vỗ vào đầu cô.

“Tăng Túc không hợp với em, từ bỏ hắn đi.”

“Em không!” Giang Vãn Thu quay đầu đi: “Chuyện của em không cần anh lo!”

“Vậy em nói cho anh nghe, tại sao em muốn ở bên hắn? Chỉ đơn giản vì hắn đã nói những lời đó với em sao?” Giang Tư bình tĩnh chọc thủng mọi thứ: “Lúc trước hắn nói như vậy trước mặt em, đều chỉ là để tạo hình tượng tốt đẹp trước mặt Sở Sở thôi. Hắn rõ ràng là đang nói với em rằng hắn sắp trở thành anh rể em, tương đương với anh trai ruột của em.”

“Em biết!” Giang Vãn Thu cố nén nước mắt: “Nhưng đó là lời hứa của chính hắn, sau này lại ngay cả giả vờ một chút cũng không thèm. Thậm chí còn quên bẵng đi! Mỗi lần hắn đến nhà họ Giang, em đều mong chờ hắn hỏi em một câu xem gần đây có bị ai bắt nạt không, rồi hắn sẽ đi giúp em đánh trả lại. Nhưng một lần cũng không có! Hắn hoàn toàn quên mất rồi!”

“Hắn muốn lừa gạt em để dỗ dành Giang Sở Sở thôi, em tuyệt đối không thể để hắn toại nguyện!”

Giang Tư nhìn cô, sau nhiều ngày cuối cùng cũng cảm nhận được sự cố chấp trên người cô em gái này.

Anh ấy muốn nói với cô, không phải tất cả mọi người đều sẽ nhớ lời hứa chỉ thuận miệng nói ra, cũng không cần quá khờ dại tin vào lời nói đùa của một người. Tăng Túc đã làm sai nhưng cô cũng quá mức cố chấp rồi.

Đối diện với đôi mắt đẫm nước kia, Giang Tư lại đột nhiên ý thức được. Trước mắt mình chỉ là một cô gái nhỏ vừa tốt nghiệp đại học, vẫn còn sự ngây thơ coi trọng lời hứa, cho rằng mọi người đều có thể nói được làm được.

Năm tháng tươi đẹp của cô khi trở về gia đình này, bà nội đã già, anh chị em đều đã trưởng thành, không ai có thể cho cô đủ tình thương.

Chính hoàn cảnh đã khiến cô trở nên như vậy. Trong đó bao gồm cả sự xem nhẹ và lạnh nhạt của anh ấy.

“Vậy còn anh thì sao?” 

Giang Tư thuận theo lời cô mà đặt câu hỏi: “Tăng Túc là vì hứa mà không giữ lời, vậy còn anh thì sao? Tại sao em luôn đối địch với anh?”

Giang Vãn Thu đột nhiên nổi giận, cứng rắng nói: “Không có nguyên nhân, em chỉ là chán ghét anh thôi.”

Cô đứng dậy muốn đi nhưng giây tiếp theo đã bị Giang Tư bắt lấy cổ tay.

“Nói cho anh biết được không?” Anh ấy muốn nghe câu trả lời.

Nước mắt của Giang Vãn Thu tuôn rơi như không cần tiền, cô nghe những lời này xong, từng giọt lớn cứ thế rơi trên mu bàn tay.

“Trước khi trở về, bà nội nói, anh là cháu trai mà bà tin tưởng nhất, là anh trai của em, có chuyện gì đều có thể tìm anh.”

“Nhưng anh rất ít về nhà, dù có về cũng sẽ không nói nhiều với em.”

“Em lấy hết can đảm đến công ty tìm anh nhưng họ đều không quen biết em. Em không biết cần phải hẹn gặp trước, mỗi lần đều bị chặn ở bên ngoài. Gọi điện thoại cho anh cũng là trợ lý bắt máy, người ta nói anh đang họp…”

“Em biết chúng ta không có quan hệ máu mủ, anh cũng không có nghĩa vụ chăm sóc em. Nhưng em cũng không có nghĩa vụ nhất định phải thích anh.”

“Các người đều không thích em thì em tự thích chính mình, đồ em muốn em tự lấy!”

Một màn phân tích đã thành công khiến Giang Tư im lặng rồi lại trầm mặc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương