Toàn Thế Giới Chờ Ta Phát Tác Bệnh Nan Y

Chương 21: Ký chủ của nó là đồ mê trai

Trước Sau

break

Giang Sở Sở vẫn không dám tin, anh trai cứ nhẹ nhàng như vậy mà khuyên được em gái nhỏ. Nhưng anh ấy từ trước đến nay là người tài giỏi nhất trong số họ, biết đâu thật sự đã tìm được phương pháp.

“Cảm ơn anh.” Nước mắt của Giang Sở Sở suýt chút nữa lại rơi xuống.

“Được rồi, mau về phòng nghỉ ngơi đi.”

“Vâng ạ.”

Giang Sở Sở nửa mơ hồ nửa vui sướng trở về phòng mình. Chị ấy ngồi rất lâu rồi lại đi đến phòng vẽ tranh.

Trong phòng vẽ tranh toàn là những bức tranh chị ấy đã vẽ trong khoảng thời gian này. Chúng mang phong cách nặng nề, có một thái độ như con thú bị vây hãm đầy tuyệt vọng.

Nhưng hôm nay chị ấy đột nhiên có tâm trạng và linh cảm khác biệt, cầm lấy bút vẽ lại có một cảnh giới đẩy lùi mây mù, phá kén thành bướm.

...

Sau khi Giang Sở Sở rời khỏi đại sảnh, chỉ còn lại một mình Giang Tư.

Anh ấy lấy điện thoại tìm WeChat của Giang Vãn Thu. Không biết từ lúc nào, ảnh đại diện của cô đã đổi thành một biểu cảm meme. Bên trên là một con hổ béo phiên bản Q đang nằm ngửa, nó giơ một chân trước ra, mặt sầu não, trên đầu còn kèm một dòng chữ “Đột nhiên quên mất lý do tức giận”.

Ấn vào thì thấy tên WeChat cũng đã thay đổi “Phú Bà Có Tiền Lại Cô Độc”.

Giang Tư ngay cả bản thân cũng không nhận ra mình đã cười. Anh ấy vẫn đang suy nghĩ nên gửi tin nhắn gì để quan tâm cô em gái nhỏ này.

Ai ngờ còn chưa kịp gửi đi, bên kia đã gửi tin nhắn đến trước.

Phú Bà Có Tiền Lại Cô Độc: Anh, anh, giúp bạn em thả một cái like đi, tích đủ 20 like là có thể nhận miễn phí một ly trà sữa đấy.

Giang Tư: …

Anh ấy nhớ lại lần trước thấy Bà nội Giang rút thăm trúng thưởng Weibo, đột nhiên liền nảy sinh tâm trạng giống Bà nội Giang, cảm thấy rất hụt hẫng.

Bà nội Giang đưa anh ấy về, chưa từng để anh ấy thiếu tiền mua một ly trà sữa. Anh ấy cũng không cần tin vào những thứ rút thăm trúng thưởng hư vô mờ mịt trên Weibo đó, cần gì thì cứ mua trực tiếp là được.

Giang Tư không bấm like, mà gửi qua một cái hồng bao lớn.

Tốc độ mạng bên kia dường như rất tốt, chỉ trong một giây hồng bao đã được lãnh hết.

Phú Bà Có Tiền Lại Cô Độc: Cảm ơn anh, anh thật tốt, còn vòng bạn bè nữa, mau mau mau thả like!

Giang Tư: Không cần gom like, muốn uống trà sữa gì thì cứ đi mua là được.

Phú Bà Có Tiền Lại Cô Độc: Không, anh không hiểu niềm vui của đám xài chùa đâu!

Giang Tư: …

Giang Tư: Cái tên WeChat này của em để bà nội thấy được thì sẽ mắng em đấy.

Phú Bà Có Tiền Lại Cô Độc: Hừm, vừa nhìn là biết anh không đặt biệt danh cho em rồi. Bà nội đặt biệt danh cho em là “Cháu Gái Ngoan”, bà sẽ không mở tài khoản của em lên xem tên WeChat là gì đâu.

Giang Tư đành phải lặng lẽ xem vòng bạn bè rồi bấm một cái like, sau đó mới thay đổi biệt danh của cô thành “Em gái nhỏ”..

Em Gái Nhỏ: Cảm ơn hồng bao của anh và đã bấm like!

Giang Tư tắt điện thoại di động, đi ngang qua cửa sổ kính sát đất thấy bóng phản chiếu của mình. Sững sờ một chút, anh ấy phát hiện khuôn mặt mình đã mềm mại hơn rất nhiều, mơ hồ còn có thể nhìn thấy vài phần ý cười.

...

Giang Vãn Thu liên tiếp lãnh hai hồng bao, nhìn thấy số tiền thì vui vẻ ra mặt.

[111, thấy chưa, đây gọi là “không làm mà hưởng” đấy.]

Hệ thống bĩu môi: [Nhìn tiền đồ của cô kìa.]

Giang Vãn Thu vừa ngân nga ca hát vừa nhấp vào vòng bạn bè của mình, phát hiện mình chỉ có 18 like, còn thiếu 2 like.

Cô lại quay sang gửi tin nhắn cầu xin chị gái bấm like. Giang Sở Sở bấm like rất nhanh nhưng không có hồng bao.

Giang Vãn Thu thở dài thườn thượt: “Nếu không phải nguyên chủ từ chối chuyện chị gái mua đồ cho thì bây giờ mình rất có thể sẽ được nhận thêm một hồng bao nữa.”

Cô nhìn vòng bạn bè còn thiếu một like, lại xoa bóp cổ tay không thôi: “Sớm biết như này sẽ không cãi nhau với Tạ Huân. Bây giờ còn có thể có thêm một người bấm like cho mình, nói không chừng cũng sẽ gửi hồng bao.”

Hệ thống vừa chuẩn bị làm tổn thương cô bằng hai câu nói, thì có một loạt âm thanh nhắc nhở liền vang lên.

[Leng keng, mức độ thù hận của Giang Sở Sở giảm xuống 14%.]

Giang Vãn Thu hoảng sợ: [Sao lại giảm nhiều như vậy?]

Mức độ thù hận của Giang Sở Sở đối với nguyên chủ ban đầu mới là 39%, lập tức giảm xuống còn 25%, tốc độ này vô cùng kinh ngạc. Chủ yếu là cô hình như đã không làm gì hết.

Khoan đã, có phải hôm nay anh trai đã nói chuyện với chị ấy không?

Chỉ có thể là như vậy, bằng không làm sao đột nhiên giảm nhiều đến thế.

Tâm trạng của Giang Vãn Thu rất tốt: [111, anh trai thật là người tốt!]

Hệ thống đồng tình gật đầu.

Giang Vãn Thu cười ngượng ngùng: [Tay anh ấy cũng thật dễ sờ.]

Hệ thống: […]

Nó chỉ có thể thầm mắng một tiếng đồ mê trai.



 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương