Đây là biến cô thành một khối u ác tính có đặc điểm độc đáo...
Giang Vãn Thu không đồng tình với lời nói này: “Nói thêm nữa thì anh cũng không lỗ. Tôi là cháu gái duy nhất của nhà họ Giang, cưới tôi sau bảy tháng là anh có thể góa vợ. Không chỉ có thể có được tài sản của tôi, mà còn có thể nối lại duyên xưa với chị gái tôi.”
Cô không thể kiểm soát được mà nói liên tục một tràng dài. Nói xong, cô mới nhận ra sự đáng sợ của hào quang “Mặt Dày Vô Sỉ” này.
Cô nhìn sắc mặt đen sạm của Tăng Túc, thở dài một hơi, phiền muộn không thôi: “Da mặt tôi vốn đã dày lắm rồi, anh lại còn thêm cho tôi một cái hào quang mặt dày vô sỉ, chẳng phải muốn tức chết anh sao?”
Tăng Túc quả thực sắp tức chết rồi. Hắn chỉ vào Giang Vãn Thu, nửa ngày không nói được một câu hoàn chỉnh: “Cô, cô...”
“Anh thật sự không suy xét một chút à?” Giang Vãn Thu nói một cách “chân thành”.
“Cô nằm mơ!” Tăng Túc nghiến răng: “Cho dù tôi có chết, tôi cũng tuyệt đối sẽ không ở bên người phụ nữ mặt dày vô sỉ như cô!”
Ngay khi hắn vừa dứt lời, trong đầu Giang Vãn Thu vang lên tiếng nhắc nhở “Leng keng”.
[Chúc mừng ký chủ, mức độ tha thứ của nhân vật mục tiêu Tăng Túc đã tăng lên 1%.]
Giang Vãn Thu kinh ngạc: [Tôi nói lời chọc giận như vậy mà hắn cũng có thể tha thứ cho tôi 1% à?]
Hệ thống đắc ý bắt chéo chân: [Tôi đã nói với cô rồi, thẻ chức năng tiêu cực tuy có đủ loại tác dụng phụ, nhưng vẫn có tác dụng tăng 1% giá trị tha thứ.”]
[Tại sao lại thế?]
[Cô cẩn thận hồi tưởng lại một chút. Ấn tượng của Tăng Túc về cô có phải đã từ “Một phụ nữ độc ác” biến thành “Một người phụ nữ mặt dày vô sỉ” không?]
Mặt Giang Vãn Thu lạnh tanh: [Điều này có gì đáng tự hào sao?]
[Ngu ngốc! Ngu không ai bằng!] Hệ thống hận sắt không thành thép nhìn cô: “Không nghe nói lấy độc trị độc sao? Nhân vật nữ phụ độc ác của cô tuy không thể OOC, nhưng cũng không có yêu cầu cứng nhắc là cô phải độc ác như thế nào cả!]
Giang Vãn Thu ngộ ra.
Đây là biến cô thành một khối u ác tính có đặc điểm độc đáo.
Một nữ phụ độc ác hoàn toàn bị mọi người căm ghét, nhưng nếu nữ phụ độc ác này được thêm một nhãn mác đặc biệt, nó sẽ khiến cảm xúc của người khác đối với cô trở nên phức tạp hơn, nói không chừng còn sẽ yêu hận đan xen.
Ví dụ như cô có thêm cái mác “Mặt Dày Vô Sỉ”, Tăng Túc trong khi hận cô sẽ cảm thấy cô tuy độc ác nhưng cũng chỉ là do da mặt quá dày một chút mà thôi...
[Cao kiến.] Giang Vãn Thu vỗ tay tán thưởng từ tận đáy lòng.
Cô đột nhiên không còn mâu thuẫn với loại thẻ chức năng tiêu cực này nữa. Tỷ lệ rút trúng Thẻ Tha Thứ quá nhỏ, không biết bao giờ mới rút được. Nhưng nếu sử dụng nhiều loại thẻ chức năng tiêu cực này, cũng có thể có hiệu quả.
“Ở bên tôi thì tủi thân cho anh à?” Giang Vãn Thu ưỡn ngực: “Nhà anh có mấy người anh em trai, lại còn một đống con riêng, sau này chia gia sản không chừng chẳng còn lại bao nhiêu. Chị gái tôi lại được bà nội chiều chuộng từ bé, chút gia sản của anh có thể nuôi nổi chị gái tôi không?”
“Thà rằng cứ ở với tôi trước, chờ tôi chết toi... chờ tôi qua đời, anh không phải có thể đường hoàng cưới chị tôi sao.”
“Sao cô có thể nghĩ tôi là loại người đó!” Tăng Túc không thể tin nổi mà nhìn cô: “Cho dù tôi không có một xu dính túi, tôi cũng sẽ làm cho Sở Sở sống như công chúa. Tôi tuyệt đối sẽ không như cô nói!”
Hắn không chịu nổi kiểu sỉ nhục liên tiếp này nên quay đầu bước nhanh ra khỏi phòng bệnh.
Nhưng ngay khi vừa mở cửa phòng bệnh, hắn đã gặp Bà nội Giang và Giang Sở Sở đứng ở cửa, vẻ mặt lập tức trở nên chua xót.
“Sở Sở, em thật sự quyết định hủy bỏ hôn ước của chúng ta sao?”
Cửa phòng cách khá xa, Giang Vãn Thu phải cố rướn người mới có thể hóng chuyện.
Không rõ cô mắc bệnh nan y gì, dù nằm trên giường bệnh nhưng cô không hề có cảm giác khó chịu nào.
Giang Sở Sở thấy Tăng Túc xuất hiện ở đây, trong mắt cũng hiện lên một tia chua xót. Chị ấy quay đầu đi không nhìn hắn.
“Anh… sau này anh hãy đến thăm Vãn Thu nhiều hơn, dù sao hai người cũng chuẩn bị đính hôn…”
Tăng Túc lớn tiếng hét lên: “Em rõ ràng biết anh căn bản không thích…”
Lời hắn chỉ gào lên được một nửa, Bà nội Giang người nãy giờ im lặng đứng bên cạnh, liền ho khan một tiếng. Điều này lập tức chặn đứng nửa câu còn lại của Tăng Túc.
Nhà họ Giang quyền thế ngút trời ở thành phố A, ngay cả cha của Tăng Túc cũng hết sức thúc đẩy việc liên hôn với nhà họ Giang.
Mặc dù Giang Vãn Thu chen ngang, nhưng cha hắn lại là người đặt lợi ích lên trên hết. Thậm chí còn cảm thấy đính hôn với cháu gái ruột của nhà họ Giang là một lựa chọn tốt hơn.
Không thể phản kháng, Tăng Túc nghiến răng nhìn Giang Sở Sở lần cuối, rồi nhanh chóng đóng sập cửa bỏ đi.
Giang Sở Sở vẫn không kìm được, quay đầu nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, lòng đầy chua xót.
Nhưng chị ấy không thể nói ra những nỗi niềm này.
Từ đầu đến cuối, Bà nội Giang dường như không hề phát hiện ra sự dây dưa tình cảm giữa hai người. Chỉ có tiếng ho khan vừa rồi mới cho thấy bà hoàn toàn hiểu rõ mối quan hệ của họ.