Toà nhà chính trị cách dãy lớp học một khoảng trống, đó là bãi đỗ xe riêng cho giáo viên. Hàn Thâm lục trong đám cỏ, nhặt một nửa viên gạch, xách đi tới chân toà nhà.
Giờ này đã vào tiết tự học buổi tối, xung quanh không một bóng người.
Trần Thần kéo khẩu trang che kín sống mũi, chỉ về phía một căn phòng sáng đèn ở tầng hai, ngón tay thon dài giơ lên:
“Thấy chưa? Phòng hiệu trưởng.”
Hàn Thâm ngẩng đầu nhìn, khẽ ừm một tiếng.
Trần Thần tiếp tục:
“Cửa phòng hiệu trưởng đập thì tiếng nhỏ, nếu có người mở cửa thì cậu xông vào, nhớ đừng động tay đánh người, không cần thiết. Không ai mở cửa thì tiếp tục đập…”
Loảng xoảng!
Tiếng kính vỡ chói tai vang dội.
Trần Thần lập tức ngừng lại, cửa sổ tầng hai thủng một lỗ to. Hắn lùi về sau hai bước, mím chặt môi.
“Cậu ném rồi?”
Tay Hàn Thâm đã trống trơn:
“Ừ, ném rồi.”
Trong lồng ngực Trần Thần dấy lên một cảm xúc khó gọi tên:
“Không ngờ tay cậu cũng khoẻ phết nhỉ?”
“Cũng tạm.”
“… Tôi bảo cậu đập cửa sổ lúc nào? Không thể chờ tôi đi rồi mới ném à?”
“?”
“Ôi trời!” Cửa sổ vang lên một tiếng quát dữ dội, ngay sau đó thò ra một cái đầu tròn vo, tức giận trừng xuống dưới, nhìn thấy hai bóng người, liền giơ tay chỉ thẳng:
“Ông bà cố tổ nhà các người bị điên à! Ai cho ném gạch vào phòng làm việc hả? Đứng đó cho ông! Đợi đấy!”
Cái đầu lập tức thụt vào, theo sau là tiếng lạch cạch mở khoá, rõ ràng là đang lao xuống bắt người.
Trần Thần còn đang rối bời, quay đầu liền đụng ánh mắt của một người đang sững sờ tại chỗ.
Chu An Thạch, tay xách một túi đồ ăn, cửa xe mở một nửa. Không biết từ bao giờ đã chứng kiến toàn bộ trò hề này, lúc này mới hoàn hồn, hét ầm lên, vứt cả túi rau rồi lao thẳng tới:
“Lớp nào đấy? Lớp nào? Thật không coi ai ra gì!”
Hai tiếng gào vang rền như sấm. Hàn Thâm ngây người một giây, sau đó giật mạnh Trần Thần, vắt chân bỏ chạy về phía lối thoát duy nhất.
“Chạy đi!”
Gió lạnh quất vào mặt, hai người vòng qua dãy nhà dạy học, xuyên qua mảng cây tối om, trước mắt bỗng hiện ra một bức tường cao sừng sững.
Hàn Thâm thở hổn hển, liếc nhìn Trần Thần.
Trần Thần lập tức nắm chặt cổ tay cậu:
“Qua đây!”
Hắn dẫn theo Hàn Thâm dẫm lên thảm cỏ, chạy chừng mười mấy mét, vén đám dây leo um tùm, lộ ra bức tường với những hốc lõm đã được đục sẵn.
Trần Thần thoăn thoắt leo lên, kéo Hàn Thâm đứng lên mép tường. Sau lưng, ánh đèn từ điện thoại đã rọi thẳng tới, chói lòa trong mắt.
Không biết có phải vì thế mà Trần Thần thấy hơi choáng váng. Chưa kịp nghĩ rõ, Hàn Thâm đột nhiên cúi xuống, chống tay vào tường.
“Con mẹ nó, tường sắp sập rồi!”
“?”
Giọng Hàn Thâm méo hẳn đi:
“Má ơi!”
“Nhảy mau!” Tường cao gần hai mét, Trần Thần nhảy xuống trước, nhanh chóng tránh sang một bên. Quay đầu lại thì thấy Hàn Thâm vừa chống tay tiếp đất, bức tường sau lưng rầm một tiếng, sập mất nửa đoạn, bụi mù cuồn cuộn.
Trần Thần vội đỡ cậu dậy:
“Không sao chứ?”
Tay Hàn Thâm bị trầy xước, máu rỉ ra từng giọt. Cậu lắc đầu, vừa định chạy tiếp thì bỗng khựng lại.