“Tôi lo là cậu không làm được thôi.”
“Văn, thể, tu từ, cái nào tôi cũng rành. Cảm ơn.”
Hàn Thâm thực sự cạn lời.
Chu An Thạch từ bên cạnh đi ngang qua, trừng mắt nhìn hai người một hồi.
Hàn Thâm kéo nhếch khóe môi:
“Cậu nói xem, giờ mà tôi lên đạp ông ta một cước, hiệu quả có giống như đập nát văn phòng không?”
“… Cũng không cần thiết lắm.”
Hàn Thâm buồn chán lùi lại một bước. Thật ra cậu cũng muốn kiếm cớ làm lớn chuyện, nhưng Trần Thần đã dính vào rồi, thôi khỏi liên lụy người ngoài.
Đêm khuya, hai tân binh lần đầu tiên viết bản kiểm điểm nhưng cứ làm ra vẻ đại ca, cùng ngồi trước bàn học im lặng, rồi bật máy tính tìm kiếm.
Nửa tiếng trôi qua, trong vở của Hàn Thâm chỉ có đúng ba chữ:
“Bản kiểm điểm.”
Ảnh WeChat của Trần Thần là một bức vũ trụ sao bụi, tên tài khoản chỉ vỏn vẹn một chữ C. Hàn Thâm ngồi viết được một lúc, bèn nhắn tin:
Thủy Mộc: [Viết tới đâu rồi?]
C: [Đang sửa.]
Thủy Mộc: [Sửa?]
C: [Thói quen cá nhân, khỏi bắt chước.]
Thủy Mộc: […]
Bạn học, cậu đúng là làm màu quá thể!
Hàn Thâm nhớ tới cái lối văn biền ngẫu*, tu từ bóng bẩy của hắn, có thể đoán trước buổi đọc bản kiểm điểm ngày mai sẽ khí thế ngút trời.
Nghĩ một lúc, cậu mở khung chat riêng với Nghiêm Tân:
[Con trai, muốn xem kiểm điểm của idol mày không?]
Nghiêm Tân: [??? Anh Thần? Sao anh tao phải viết kiểm điểm? Đừng có bịa mấy trò đùa rẻ tiền này, chia sẻ quá 500 cái là tao kiện đó, cảm ơn!]
Mặt còn chưa gặp lần nào, gọi anh thì oang oang.
Hàn Thâm đã nhìn thấu bản chất của Trần Thần, thế mà Nghiêm Tân vẫn còn mù mờ. Để giác ngộ cậu ta, cậu lại quay về chat với Trần Thần:
Thủy Mộc: [Bạn học, tôi có thằng bạn rất ngưỡng mộ văn bút của cậu, muốn coi thử bản kiểm điểm cậu viết.]
C: [?]
C: [Bịa đúng chứ?]
C: [Nói thẳng cậu muốn xem đi, tôi có cấm đâu.]
Thủy Mộc: […]
Thủy Mộc: [Nói chuyện với cậu tôi tức chết. Xóa đây.]
Hàn Thâm bực mình tắt điện thoại, tiếp tục viết, kể lại quá trình sự việc, rồi nhận thức bản thân, sau đó thể hiện ăn năn quyết tâm, hướng về tương lai, nhưng mà viết thế nào mới đủ hai ngàn chữ đây?
Cày cật lực được mấy trăm chữ thì WeChat báo tin nhắn mới, C đã gửi vài tấm ảnh.
Nét chữ vẫn sắc sảo phóng túng, nhưng nội dung kiểm điểm lại tha thiết chân thành, từng câu từng chữ đều khéo léo. Xóa thêm bớt, chỉnh sửa cẩn thận, văn bút đẹp đến mức trôi chảy như gió.
Hàn Thâm liền chuyển tiếp cho Nghiêm Tân, rồi cắm cúi chép lấy chép để.
Bên kia, tin nhắn của Nghiêm Tân nhảy liên tục:
[Đợi đã! Sao kiểm điểm lại có tên mày trong đó? Hai người từ khi nào lén lút với nhau thế?]
[Tại sao hai người lại đập cửa sổ văn phòng hiệu trưởng?]
[Tường rào sao lại sập được chứ, ôi trời ơi?]
[Hình tượng tiên nhân lạnh nhạt của anh tao vỡ nát rồi… hu hu hu hu <ảnh trai khóc ròng.jpg>]