Hàn Thâm: “Không ăn.”
Quả đúng là tác phong cao ngạo lạnh nhạt, không nhiễm khói lửa nhân gian của tân học bá hoa cao trên núi. Mới đến một tuần, số bạn cùng lớp cậu chịu mở miệng nói chuyện có thể đếm trên đầu ngón tay, đến cả anh Thần cũng dám bày sắc mặt.
Nói thật thì ngay cả Lý Phỉ - một thằng đàn ông thẳng như thép - cũng hơi chột dạ trước cậu.
Bình thường Hàn Thâm ngồi yên lặng ở cạnh cửa sổ, chỉ cần đi ngang qua đã rõ ràng cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm xuống vài độ, dọa cho số lần Lý Phỉ tới tìm Trần Thần tám nhảm tuần trước rơi thẳng xuống đáy vực.
Trần Thần ừ một tiếng, lại đưa sang cho cậu một chai nước khoáng:
“Vậy thì uống nước đi.”
Sau đó xé bao bì, vừa gặm kem que vừa cúi đầu gạch bài tập.
Lý Phỉ hít mạnh một hơi. Vì sao anh Thần lại nuông chiều tên học sinh chuyển trường này đến thế?
Cảm giác bất an, thấy chuyện lớn rồi.
Lý Phỉ thu tầm mắt, giả vờ thản nhiên lủi vào lớp, từ tay áo rút ra tấm ảnh full HD không che lắc lắc khoe:
“Ta da! Tin sốt dẻo đây! Anh Thần và bạn học mới nắm tay bị giáo viên bắt gặp, toàn trường đã ra thông báo phê bình rồi!”
Hồ Hạo ngẩng đầu khỏi đống bài:
“Phê bình gì cơ? Yêu sớm à?”
Lý Phỉ xoa cằm:
“… Có lẽ?”
Chỉ trong mười phút, tấm ảnh lan khắp lớp, cuối cùng rơi vào tay cô Tần. Không biết thằng nhỏ nào đầu óc bốc hỏa, hứng sáng tạo đã chỉnh sửa bức ảnh, trên đầu Trần Thần và Hàn Thâm mỗi người mọc thêm đôi tai thỏ, giữa hai bàn tay dính một trái tim đỏ chóe, còn ghi đè thêm dòng chữ:
“Thần × Thâm, khóa chết cho ông đây!!!”
Cô Tần lập tức vò thành cục, quăng thẳng vào thùng rác, hùng hổ xông ra cửa. Ngoài hành lang, một trong hai nhân vật chính đang ung dung ăn cây kem Chocliz thứ hai vừa mua.
Cô Tần tức đến máu dồn thẳng lên đỉnh đầu, suýt ba hồn bảy vía tụ lại một chỗ, giơ tay giật phắt kem nén vào thùng rác.
Trần Thần chậm rãi đánh ra một dấu hỏi chấm: “?”
Phạt đứng thì phạt đứng, nhưng trời nóng thế này, ngay cả ăn kem cũng không cho ăn? Còn thiên lý nữa không? Còn vương pháp nữa không?
“Đứng phạt còn tán gẫu? Mỗi đứa ra một góc, cách xa ra!”
Mặt trời dần lên cao, ánh nắng trắng chói chang khiến người ta mở không nổi mắt, ve kêu khàn khàn kéo dài. Hàn Thâm lười biếng vươn vai một cái.
“Aaaaaaa! Động tác này có cần dễ thương quá vậy không!!!”
Hàn Thâm bị tiếng gào thô bạo ấy kéo cho quay đầu liếc một cái.
Trong góc, một gã cơ bắp đang ôm tường lén nhìn, cắn chặt ngón tay, vành mắt ướt sũng.
Hàn Thâm: “…”
Từ sau tiết thứ hai, số học sinh lấy cớ có việc đi ngang qua hành lang nhiều không đếm xuể. Ai cũng “vô tình” nhìn hai người họ một hồi lâu, rồi cười hì hì lượn đi lượn lại. Hai tòa nhà bác học và trí hiền, hôm nay số cái đầu thò ra khỏi hành lang phải gấp mấy lần bình thường, chen chúc như sợ lỡ mất cảnh tượng kinh thiên động địa này, học sinh lớp 11-1 đứng hành lang chịu phạt.
Toàn là cái đám yêu ma quỷ quái, thiên binh thiên tướng gì vậy trời?
Tiết cuối buổi sáng là tiết lý của Dư Giới, thấy cô Tần chắc đã về trông con, thương cậu lớp trưởng quá, ông thầy liều mạng đi ra ngoài, định cho hai đứa về lớp ngồi, nhưng ngoài hành lang trống trơn.
Dư Giới buột miệng rủa nhỏ: “Mẹ nó…”
…
Tại căn tin, Trần Thần đang quẹt thẻ gọi món:
“Một đĩa thịt xào cá thơm, sườn xào chua ngọt, rau xào, canh cà chua trứng, hai phần cơm, cảm ơn dì.”
Lúc này căn tin phía đông còn chưa nhiều người, chọn một bàn cạnh cửa sổ ngồi xuống.
Hàn Thâm ngồi trên ghế đợi cơm, cảm thấy mình đầu óc có vấn đề.
Từ hôm qua đến giờ, cứ liên tục bị bạch y hiền giả dắt đi chệch đường. Ví dụ như hiện tại, đi sớm mười phút ăn cơm, mà quanh đây toàn là giáo viên ngồi. Rốt cuộc làm vậy để làm gì?
Trần Thần thì cứ thản nhiên gắp cơm gắp đồ ăn, bấm giờ mà ăn rất nhanh.
Điện thoại đột ngột vang lên, Trần Thần lấy ra nhìn màn hình một lát rồi mới bắt máy, khẽ gọi:
“Mẹ.”
“Đến sân bay rồi ạ?”
“Không cần đến sớm đâu, tối tự học thì đến là được.”
“Mẹ ăn cơm trưa chưa?”
“Con thật sự xin lỗi.”
“Tối gặp.”
Hàn Thâm ngẩng lên, điện thoại đã bị cất vào túi áo đồng phục, gương mặt hắn dưới ánh sáng hắt vào từ cửa sổ tráng lệ thoáng một nét thất thần, rồi lại ngay lập tức khôi phục như thường.
“Ăn xong rồi, tôi về lớp soạn lại bài sáng nay, cậu tự lo nhé.”