Sau khi kỹ năng "Kháng thể tạm thời" hết hiệu lực, với cơ thể yếu ớt của mình thì Tô Diệp đã nhiễm bệnh dịch, cơn sốt thiêu đốt khiến làn da trắng ngần vốn có của nàng giờ trở nên tái nhợt như tờ giấy, đôi môi khô khốc nứt nẻ, hơi thở mỏng manh như chiếc lá trước gió.
Trong khi Hoàng đế Tiêu Dực nhờ thể chất cường tráng mà đã sớm bình phục, thì Tô Diệp lại vật lộn với tử thần suốt cả tháng trời.
Ngày hôm ấy, ánh nắng rọi qua cửa sổ căn lều nơi nàng nằm nghỉ.
Tiêu Dực bước vào, theo sau là Thẩm Ngôn. Khi nhìn thấy khuôn mặt gầy rộc, nhợt nhạt của Tô Diệp trên giường, một cảm giác đau nhói đột ngột xẹt qua trái tim Tiêu Dực.
Tiêu Dực nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nàng, trong lòng hắn lúc này, hình ảnh một phi tử yếu đuối, nhu nhược đã hoàn toàn bị thay thế bởi người con gái kiên cường, tận tụy đang ngày đêm túc trực bên mình.
Sự cảm động này không chỉ là lòng biết ơn vì được cứu mạng, mà còn là sự rung động sâu sắc trong những tháng ngày gian khổ sớm tối ở cạnh nhau.
Ký ức về những ngày hắn bệnh nằm liệt giường, sự tận tụy của nàng khi đút từng thìa thuốc, bàn tay nàng kiên nhẫn lau từng tấc da thịt nóng hổi của hắn... tất cả như cuốn phim quay chậm hiện lên trong tâm trí hắn.
Hắn từng là người đứng trên cao nhìn xuống nàng với sự coi thường và lý trí của một bậc đế vương vẫn luôn nhắc nhở hắn rằng Tô Diệp có thể là quân bài của Tiêu Hoán cài vào bên cạnh hắn.
Liệu những ngày vừa qua là chân tình hay là một âm mưu phía sau?
Hệ thống: [Ghi chú: Sự nghi ngờ của Tiêu Dực vẫn còn, nhưng đã bị lòng cảm kích và sự rung động với ký chủ chiếm ưu thế. Ký chủ đã thành công gieo mầm 'tình yêu' vào nơi lạnh lẽo nhất của một vị đế vương.]
Hệ thống: [Cảnh báo: Nhịp tim Tiêu Dực: 120 bpm]
Hệ thống: [Điểm thiện cảm: 75 → 85]
Bàn tay Tiêu Dực vươn ra, muốn chạm vào gò má của nàng nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung. Hắn đang đấu tranh dữ dội giữa sự nghi hoặc và sự rung động đang trào dâng mãnh liệt trong lòng.
Hắn sợ rằng nếu tin nàng, hắn sẽ rơi vào một cái bẫy vạn kiếp bất phục.
Nhưng nhìn vẻ kiên cường toát ra từ đôi lông mày thanh tú đang nhíu chặt vì đau đớn của nàng, hắn không thể nào phủ nhận một sự thật rằng nàng chính là ân nhân cứu mạng hắn khỏi cái chết cận kề, là người đã cứu vớt giang sơn này khỏi cơn đại dịch mà các thái y cũng bó tay chịu chết.
Nàng đã làm những việc mà phi tần trong hậu cung của hắn và cả Uyển Nhu người hắn đặt trong lòng đều không làm được.
Thẩm Ngôn đứng cạnh đó, chứng kiến biểu cảm liên tục biến chuyển trên gương mặt Hoàng đế và ánh mắt thương tiếc của Tiêu Dực dành cho Tô Diệp thì lòng hắn cũng dấy lên một nỗi khó chịu khó tả.
Thẩm Ngôn tiến lại gần giường, giọng nói run rẩy đầy giận dữ và xót xa:
“Tô quý nhân không phải đã nói... từ nhỏ bản thân đã miễn nhiễm bách độc và không sợ bị lây bệnh sao? Tại sao... tại sao lại thành ra thế này?”
Tô Diệp khó khăn hé đôi mắt mỏi mệt, nhìn hai kẻ quyền lực nhất thiên hạ đang đứng trước mặt mình với vẻ lo âu. Nàng khẽ nở một nụ cười nhợt nhạt, giọng nói yếu ớt cất lên:
“Ta đã thành ra nông nỗi này rồi... mà Thừa tướng còn có tâm trí để trách mắng ta?”
Lời nói ấy như một nhát dao sắc bén đâm thẳng vào lòng Thẩm Ngôn. Hắn lặng người, những lời định trách móc, những câu hỏi truy vấn về sự "lừa dối" của nàng đều nghẹn nơi cuống họng.
Một sự hối hận muộn màng bùng nổ trong lồng ngực hắn.
Hắn nhớ lại thái độ kiêu ngạo, những hành động quá quắt và cả sự lạnh nhạt đến tàn nhẫn mà hắn từng dành cho nàng.
Hóa ra, từ trước đến nay, nàng đã chịu nhiều thiệt thòi từ hắn đến thê.
Hệ thống: [Cảnh báo: Nhịp tim Thẩm Ngôn: 120 bpm]
Hệ thống: [Điểm thiện cảm: 70 → 80]
Thấy Thẩm Ngôn vẫn đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Tô Diệp, Tiêu Dực bỗng nhiên bước tới.
Tiêu Dực không nói một lời, nhưng hành động dứt khoát bước lên chắn giữa Thẩm Ngôn và Tô Diệp đã nói lên tất cả.
Bóng lưng của vị Hoàng đế che khuất tầm nhìn của Thẩm Ngôn, ngăn cách sự quan tâm thái quá của Thẩm Ngôn dành cho Tô Diệp.
Tiêu Dực quay đầu lại, đôi mắt sắc lạnh liếc nhìn Thẩm Ngôn, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy quyền:
“Thừa tướng, hãy để nàng được nghỉ ngơi, ngươi ra ngoài đi.”
Thẩm Ngôn siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn nhìn bóng lưng của vị quân vương đang che chở cho nàng, rồi lại nhìn đôi mắt đầy mệt mỏi của Tô Diệp, rồi hắn cúi đầu đáp:
“Thần tuân chỉ.”
_________
Ba tháng ròng rã trôi qua, doanh trại nơi vùng lũ cuối cùng cũng đã thoát khỏi cơn ác mộng.
Nhờ những biện pháp cách ly nghiêm ngặt và phương thuốc đặc trị, dịch bệnh đã được khống chế hoàn toàn.
Đặc biệt, những người từng nhiễm bệnh nay đã sản sinh kháng thể, tạo nên một hàng rào bảo vệ vững chắc cho toàn bộ vùng đất này.
Khắp các vùng dân cư, từ già trẻ lớn bé, ai nấy đều coi nàng như một vị thần cứu thế.
Những đứa trẻ tinh nghịch dưới gốc đa, thay vì hát những bài ca cũ, giờ đây miệng đều ngân nga bài đồng dao mới:
"Tô tiên nữ, y phục trắng tinh,
Dẹp tan dịch bệnh cứu bách tính.
Vẻ đẹp khuynh thành như tinh linh,
Ngàn năm ghi dấu, nghĩa ân tình."
Tiếng hát vang vọng khắp vùng đất này, hòa lẫn với niềm vui sướиɠ của người dân khi được trở về với cuộc sống bình thường.
Ánh nắng ban mai nhạt lên doanh trại, báo hiệu một ngày mới tươi sáng hơn sau những tháng ngày đen tối.
Tiêu Dực đứng trước mặt Tô Diệp, vẻ mặt hắn thoáng chút lưu luyến:
“Tô Diệp, Trẫm vẫn còn vài việc cần giải quyết, Thừa tướng sẽ hộ tống nàng hồi cung trước.”
Ngài quay sang nhìn Thẩm Ngôn, ánh mắt trở nên sắc bén và mang theo lời cảnh báo ngầm:
“Thừa tướng, trẫm giao Tô quý nhân cho khanh, khanh phải đảm bảo nàng không được phép xây xát dù chỉ một sợi tóc. Trên đường đi nếu nàng có mệnh hệ gì, trẫm sẽ lấy đầu khanh mà hỏi tội!”
Thẩm Ngôn cúi đầu thi lễ, đôi mắt đen thẳm như không đáy, giọng nói trầm ổn vang lên:
“Thần... tuân chỉ. Xin Hoàng thượng yên tâm, nếu Tô quý nhân bị thương, thần sẽ lấy mạng mình ra để tạ tội.”
Tô Diệp cũng nhẹ nhàng hành lễ, nhưng trong lòng nàng cũng suy đoán, Tiêu Hoán ở kinh thành chắc chắn đã nóng lòng muốn ra tay và ván cờ cũng đến hồi gay cấn rồi.
Ngay lúc Tô Diệp còn chưa kịp đứng thẳng người, Tiêu Dực bất ngờ tiến lên một bước.
Trước sự chứng kiến của nhiều người, hắn vòng tay ôm trọn lấy nàng vào lòng. Một cái ôm ấm áp, mang theo sự chiếm hữu đầy nam tính.
Rồi Tiêu Dực cúi đầu, nhẹ nhàng đặt lên trán nàng một nụ hôn sâu lắng đánh dấu chủ quyền.
“Bảo trọng!”
Không gian như ngưng đọng.
Thẩm Ngôn đứng ngay sát bên cạnh chứng kiến cảnh ấy, bàn tay hắn bóp chặt lấy chuôi kiếm bên hông đến mức nổi gân xanh.
Nàng liếc nhìn Thẩm Ngôn, nhận ra hắn cũng đang nhìn mình. Trong ánh mắt hắn lúc này, ngoài sự trung thành với quân vương, còn có một ngọn lửa rực cháy chỉ dành riêng cho nàng.
Hệ thống: [Thông báo: Dịch bệnh kết thúc. Danh tiếng của Ký chủ cũng đạt đỉnh.]