Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 50

Trước Sau

break

“Nô tỳ… Là người trong viện của đại thiếu gia, không thể nhận tín vật của người khác.”

Lâm Dung làm người ngay thẳng, một ngày là nô của Bùi Toản thì một ngày tôn y làm chủ, đó là bổn phận của gia nô, cũng là nguyên tắc làm người của nàng. Nàng tuyệt không làm kẻ vong ân phụ nghĩa.

Nghe xong, Bùi Toản không rõ đang nghĩ gì, hồi lâu không nói.

Trong phòng, chậu than cháy rực, hơi nóng lượn lờ, hun đến sống lưng Lâm Dung đẫm mồ hôi.

Ngoài phòng, mưa bụi mênh mang, tiếng mưa rơi lách tách, men theo chuỗi móc nước hình hoa sen treo nơi mái hiên mà nhỏ xuống. Những giọt mưa trong suốt bắn lên bậc đá xanh, tạo thành từng vòng nước li ti.

Bùi Toản im lặng không nói, Lâm Dung ngửi thấy hương thơm thanh nhã từ y bào của nam nhân lan tới, dần dần tâm thần bất định, trong lòng dấy lên bất an.

Ngay sau đó, ngón tay dài của Bùi Toản bất chợt nâng cằm nàng lên, ngón tay hơi co lại, lực từ hổ khẩu ép xuống, buộc nàng phải ngẩng đầu.

Đầu ngón tay y hơi lạnh, lực bóp cũng dần tăng lên, ngón tay như ngọc nghiền trên gò má mềm mại của thiếu nữ, tựa như cưỡng ép nặn ra hai lúm đồng tiền.

Lâm Dung luống cuống ngẩng mặt, cố nén cảm giác đau nhói nơi má, nhìn vào đôi mắt bình tĩnh không gợn sóng của y.

“Đại thiếu gia?”

Nàng muốn nhìn ra điều gì đó trong mắt y, nhưng vừa nghĩ đến lưỡi dao đâm xuyên cổ Lưu Thanh Sơn ngày hôm ấy, nàng lập tức không còn can đảm đối diện ánh mắt của y nữa.

Bùi Toản trầm giọng cảnh cáo: “Nếu ngươi phản chủ, ta sẽ giết ngươi.”

Lâm Dung nhanh chóng bại trận, mi mắt run khẽ, liên tục gật đầu, ánh nhìn rơi xuống bàn tay gân guốc, nổi gân xanh của y, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo kia nữa…

Có lẽ biết nàng nhát gan yếu đuối, Bùi Toản không làm khó thêm, rất nhanh đã buông tay.

“Rót trà.” Y sai nàng dâng trà, coi như cho nàng một cơ hội hoà hoãn.

Lâm Dung cầu còn không được, vội vàng đứng dậy pha trà. Nhưng nàng vẫn quá hoảng loạn, càng làm càng sai.

Bước chân Lâm Dung không vững, vậy mà làm đổ cả chén trà còn âm ấm lên tay áo của Bùi Toản.

Hương trà thoáng chốc lan đầy gian phòng. Nước trà xanh biếc theo bàn tay đẹp như ngọc của y mà chảy xuống.

Tí tách, tí tách.

Ướt cả một vùng.

Bùi Toản thấy vậy, môi mỏng khẽ mím lại.

Đây là lần đầu y gặp một nha đầu vụng về đến thế… Nha hoàn ngoại viện chưa qua dạy dỗ, quả nhiên không dùng được việc.

Lâm Dung hoảng hốt quỳ xuống cầu xin: “Đại thiếu gia, nô tỳ không phải cố ý mạo phạm, xin ngài đại nhân đại lượng, đừng so đo với nô tỳ.”

Nàng chật vật cúi đầu, đôi mắt hạnh chăm chăm nhìn bàn tay đã ướt đẫm nước trà của y, như muốn lau đi vết nước, lại không dám đưa tay chạm vào.

Bùi Toản cúi mắt, lặng lẽ thưởng thức dáng vẻ luống cuống của nàng.

Khoé mắt thiếu nữ hơi đỏ, nước mắt lấp lánh, nếu ép thêm e rằng sẽ khóc mất.

Bùi Toản suy nghĩ chốc lát, cuối cùng vẫn đưa bàn tay dính nước trà kia đến trước mặt nàng, nhẹ nhàng ép lên đôi môi mềm của nàng.

Khoé môi Lâm Dung lập tức lạnh buốt, nàng không hiểu chuyện gì, sợ hãi ngẩng đầu nhìn y một cái.

Ngay sau đó, nàng nghe thấy giọng y lạnh lẽo vang lên, trầm thấp mà vô tình.

Y nói: “Lâm Dung.”

“Liếm sạch.”

Lần đầu Lâm Dung nghe thấy yêu cầu nhục nhã đến vậy, nhất thời đứng sững tại chỗ.

Hai mắt nàng đờ đẫn, nhìn chằm chằm vào bàn tay đưa đến trước mặt.

Da Bùi Toản rất trắng, cứ như ngọc vậy. Ngón tay thon dài, tựa như cành sen vươn lên từ làn nước trong. Đốt ngón tay nam nhân hơi cong, khớp xương lạnh cứng, dưới lớp da mỏng khẽ nổi lên, mang theo cảm giác sức mạnh dồi dào.

Lòng bàn tay y ướt át, dính đầy nước trà xanh mà Lâm Dung vừa lỡ tay hắt lên, tựa như vừa vốc lên một nắm nước từ hồ xuân.

Quả thật, tay của Bùi Toản rất đẹp, nhưng Lâm Dung vừa nghĩ đến bàn tay này từng cầm đao cầm kiếm, thậm chí từng giết người, từng dính máu, thì cảm thấy rợn cả sống lưng, ngay cả hương đàn thanh nhã kia dường như cũng phảng phất mùi tanh máu cực nhạt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương