Trọng Sinh Ly Hôn Với Tra Nam, Ta Được Chồng Sĩ Quan Nhìn Trúng

Chương 18

Trước Sau

break

“A lô, chào anh. Tôi là Vương Thắng Lợi ở Bộ vũ trang xã Lan Sơn, huyện Giang Xuyên. Tôi muốn hỏi thăm về một người.”

“Cậu ta tên Triệu Phúc Sinh, là lính năm ngoái. Nhà ở thôn Đại Hà, xã Lan Sơn, huyện Giang Xuyên...”

Chủ nhiệm Vương kể sơ lược về Triệu Phúc Sinh và hoàn cảnh gia đình hắn.

“Vâng, tôi đợi tin từ các anh.”

Nói rồi ông dập máy.

“Bên đó sẽ phản hồi sớm thôi. Hai cô ra ngoài chờ một lát, khoảng nửa tiếng nữa quay lại. Tôi còn chút việc phải xử lý.”

Lâm Thư và Tống Văn Văn đứng dậy, cảm ơn đối phương rồi rời khỏi văn phòng. Vừa lúc hai người rời đi, một người đàn ông trẻ mặc sơ mi trắng từ bên trong bước ra. Gương mặt anh hơi ngăm đen nhưng đôi mắt lại sáng rực, sắc lạnh nổi bật hẳn lên.

Sống mũi cao, đường viền hàm sắc nét, toát lên khí chất mạnh mẽ và một chút bất cần rất đặc trưng của người lính.

Chủ nhiệm Vương thấy anh bước ra: “Kỳ An, có làm phiền cháu nghỉ ngơi không?”

Chu Kỳ An ngồi xuống ghế đối diện ông: “Không đâu chú Vương. Vốn dĩ cháu ngủ không sâu giấc.”

“Lần này cháu về, nếu có gì cần chú giúp thì cứ nói. Chú nhất định sẽ dốc hết sức ủng hộ.”

“Cảm ơn chú Vương.”

“Đó là việc chú nên làm mà.”

Hai người trò chuyện chưa được bao lâu thì điện thoại trên bàn reo lên. Chủ nhiệm Vương đưa tay cầm lấy điện thoại, áp lên tai: “A lô, tôi là Vương Thắng Lợi. Ừm, tôi biết rồi. Cảm ơn anh. Tạm biệt.”

Rồi ông cúp máy.

Chu Kỳ An ở trong phòng cũng nghe thấy cuộc đối thoại bên ngoài, anh cũng rất tò mò về cái người tên Triệu Phúc Sinh kia, rốt cuộc là chết thật hay chưa?

Sắc mặt của chủ nhiệm Vương không mấy dễ coi, cả gương mặt đầy nghiêm nghị.

Chu Kỳ An hỏi: “Chú Vương, là chuyện của Triệu Phúc Sinh à?”

Sắc mặt chủ nhiệm Vương càng khó coi hơn: “Cháu nghe thấy rồi à?”

Chu Kỳ An gật đầu.

“Triệu Phúc Sinh còn sống nhăn, hơn nữa còn lập công cứu người trong quân đội hồi hai tháng trước. Căn bản là không có hy sinh gì cả. Cái người tung tin đồn này không biết có mục đích gì nữa.” Vẻ mặt chủ nhiệm Vương đầy khó hiểu.

“Chuyện này rất nghiêm trọng, nhất định phải điều tra rõ ràng xem kẻ tung tin đồn là ai, mục đích là gì.”

Ông đột nhiên quay sang nhìn anh: “Kỳ An, chuyện này có liên quan đến việc cháu tới đây không?”

Chu Kỳ An lắc đầu: “Cháu không rõ. Phải tìm được kẻ tung tin đồn đã.”

Chủ nhiệm Vương gật đầu: “Chuyện này để chú lo.”

Chu Kỳ An đứng dậy: “Chú Vương, cháu còn việc cho nên đi trước đây.”

Sau khi Lâm Thư và Tống Văn Văn ra khỏi văn phòng thì ngồi ở hành lang đợi tin. Chính quyền xã và ban vũ trang thời này vẫn còn rất đơn sơ. Chỉ toàn là dãy nhà ngói nối liền nhau, hành lang dài dẫn đến nhiều văn phòng khác nhau. Sân trong đều là nền đất được san bằng.

Trong sân còn khá nhiều người, nhưng đã không thấy bóng dáng Trương Văn Khánh và Tôn Phi Phi đâu nữa.

Hai người ngồi chờ một lúc thì cửa phòng mở ra. Lâm Thư và Tống Văn Văn cùng đứng bật dậy. Chỉ thấy một người đàn ông cao ráo, tuấn tú bước ra từ bên trong. Ánh mắt của Chu Kỳ An lướt qua gương mặt hai người họ, rồi hơi dừng lại trên gương mặt của Lâm Thư hai giây, sau đó sải bước rời đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương