Trọng Sinh Ly Hôn Với Tra Nam, Ta Được Chồng Sĩ Quan Nhìn Trúng

Chương 27

Trước Sau

break

 “Con cũng không muốn chấp nhặt với em ấy, chỉ là... lời em ấy nói thật khiến người ta lạnh lòng. Tất cả những gì con làm đều vì cái nhà này, vậy mà lại bị hiểu lầm cho nên con thấy buồn lắm.” Lâm Thư nói với vẻ rất đau lòng.

Triệu Linh Linh cũng bị cô nói cho sững người.

Vương Thúy Lan vội vàng giải thích: “Chúng ta hiểu mà. Biết là con làm vậy đều vì cái nhà này. Chỉ là Linh Linh còn nhỏ, ăn nói bừa bãi, không hiểu chuyện.”

Nói rồi bà ta quay sang nhìn Triệu Linh Linh: “Con còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Mau xin lỗi chị dâu con đi. Bảo chị tha thứ cho con.”

Triệu Linh Linh thấy cả bố lẫn mẹ đều nhìn mình nghiêm nghị, cũng cảm thấy mình nói hơi quá thật. Lâm Thư từ trước đến nay luôn đối xử tốt với cô ta. Nhìn dáng vẻ buồn bã của Lâm Thư, cô ta cũng thấy hối hận.

“Chị dâu, em sai rồi. Em không nên nói chị như thế. Chị tha lỗi cho em nhé. Sau này chị nói gì em cũng nghe hết, được không?”

Lâm Thư không nói gì. Triệu Kiến Bình lại lên tiếng trước: “Tiểu Thư, Linh Linh biết lỗi rồi, con cho nó một cơ hội đi.”

Lúc này cô mới dịu lại: “Đều là người một nhà cả, con luôn coi Linh Linh như em gái ruột cho nên sẽ không để bụng đâu. Bố, mẹ với cả Linh Linh nữa, mọi người ăn cơm đi. Chiều nay con không đi làm với mọi người. Giờ con hơi mệt, muốn về phòng nghỉ một lát. Khi đi làm, mọi người không cần gọi con, chỉ cần khóa cổng lại là được.”

“Được, vậy con nghỉ ngơi cho tốt.” Triệu Kiến Bình đáp.

Lâm Thư ra khỏi nhà chính, trở về phòng mình. Ba người còn lại nhìn nhau, không ai nói được câu nào.

Vừa bước vào phòng, cô khóa then cửa rồi vui vẻ chui vào không gian. Gặp lại Tiểu Thanh Xà, cô kể cho nó nghe chuyện xảy ra hôm nay. Thấy cô vui, nó cũng hớn hở theo.

Không gian bên trong mát mẻ dễ chịu. Lâm Thư lấy nửa quả dưa hấu còn lại ra, cùng Tiểu Thanh Xà ăn hết sạch. Cảm giác thư thái không thể tả được. Ăn xong, hạt dưa vẫn còn khá nhiều. Cô bỗng nảy ra một ý, gom hết hạt lại rồi nói:

“Tiểu Thanh, nếu tôi trồng hết chỗ hạt này, chưa tới mười ngày là lại có dưa ăn phải không?”

Tiểu Thanh Xà gật đầu: “Giống dưa này chỉ ba ngày là thu hoạch được. Dưa trồng ở đây ngọt hơn, nhiều nước hơn.”

“Ba ngày là được sao? Nhanh quá vậy!” Cô cầm một nắm hạt dưa trong tay, nghĩ nếu trồng hết thì không biết sẽ ra bao nhiêu quả. Vậy chẳng phải là sắp đạt được “tự do dưa hấu” rồi sao? Ăn không hết thì đem ra chợ đen bán, từng cục tiền chảy vào túi, nghĩ thôi đã thấy sướng rơn người.

Lâm Thư cầm hạt dưa ra sân nhỏ. Không xa đó có một mảnh đất đen rộng mênh mông, trống trơn không một cọng cỏ. Nhìn mảnh đất hút tầm mắt ấy, cô thấy để không thì thật lãng phí. Hai hôm nữa cô định đến trạm giống thử xem, biết đâu xin được ít hạt giống về.

Thời đại này đất vẫn là đất công, chưa chia về từng hộ. Hạt giống do công xã phân phát, người dân bình thường không dễ mua được.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương