Ba người nhà Triệu Kiến Bình hối hả quay về nhưng lại không thấy Lâm Thư đâu.
Vương Thúy Lan tức tối: “Con nhỏ đó không phải còn đang ngủ đấy chứ?”
Nói xong liền sải bước đến cửa phòng cô, gõ rầm rầm. Chuyện của Phúc Sinh chỉ có bốn người trong nhà biết. Họ không nói, thì chắc chắn là Lâm Thư đã để lộ ra ngoài.
Triệu Kiến Bình giữ tay vợ lại: “Bà đừng kích động. Nói chuyện tử tế với nó, ầm ĩ lên lại thành trò cười cho thiên hạ.”
“Chuyện rùm beng đến mức này rồi, còn giấu giếm gì được nữa?”
Lâm Thư ở trong không gian đã nghe thấy động tĩnh bên ngoài, đoán được chuyện Phúc Sinh giả chết hẳn đã bại lộ. Nếu không, giờ này họ đã không quay về như thế. Cô dùng ý niệm rời khỏi không gian rồi chậm rãi bước đến bên cửa, mở then rồi đẩy cửa ra. Trước mắt là ba người nhà họ đang nhìn cô chằm chằm, vẻ mặt ai cũng nghiêm trọng.
Lâm Thư làm ra vẻ không biết gì, tỏ ra vô tư: “Bố, mẹ, có chuyện gì thế? Mọi người không phải đang làm ngoài đồng sao? Sao lại về rồi?”
Thấy dáng vẻ của cô như vậy, Vương Thúy Lan cố nhịn rồi lại nhịn: “Tiểu Thư, chuyện Phúc Sinh hy sinh... có phải do con nói ra không?”
Lâm Thư giả vờ như không biết gì: “Chuyện của Phúc Sinh mọi người đều biết rồi à? Con có nói với ai bên ngoài đâu.”
Thấy cô làm ra vẻ nghiêm túc, Vương Thúy Lan cuối cùng không nhịn được nữa mà bật thốt: “Tiểu Thư, chuyện của Phúc Sinh chỉ có bốn người nhà mình biết. Không phải bố mẹ nói, cũng không thể là Linh Linh. Vậy thì còn ai ngoài con? Giờ trưởng thôn nói chuyện này có liên quan đến gián điệp nên đã trực tiếp báo lên công xã rồi, to chuyện rồi đấy. Con có biết điều này sẽ ảnh hưởng tới tương lai của Phúc Sinh thế nào không? Con định hủy hoại tiền đồ của nó à?”
Cô đúng là muốn hủy hoại tiền đồ của Triệu Phúc Sinh. Kiếp trước, hắn cùng bố mẹ tính kế phá nát cả cuộc đời cô. Hắn lợi dụng tình yêu của cô, bắt cô thay hắn báo hiếu, cuối cùng còn nhẫn tâm giết chết cô. Mối thù này nếu không trả, cả đời này cô cũng không nuốt trôi.
Không chỉ là Triệu Phúc Sinh, mà cả Triệu Kiến Bình, Vương Thúy Lan và con sói mắt trắng Triệu Linh Linh. Kiếp trước để giúp Triệu Linh Linh thi đỗ đại học, cô bỏ tiền thuê thầy dạy kèm riêng. Nhờ vậy, năm đầu tiên đất nước tổ chức thi đại học trở lại, Triệu Linh Linh đã đậu vào Thanh Hoa, Bắc Đại, những ngôi trường đứng đầu cả nước.
Kiếp này, cô mặc kệ. Cô muốn xem thử nếu không có cô giúp thì Triệu Linh Linh liệu còn có thể thi đỗ đại học không?
Lâm Thư không phủ nhận, cũng không trả lời thẳng vào câu hỏi.
“Mẹ, mẹ sợ cái gì? Trưởng thôn làm đúng mà. Nếu thật sự có gián điệp đưa tin giả, thì chắc chắn có mục đích mờ ám nào đó. Ông ấy làm vậy là để bảo vệ cả nhà mình. Ngày mai bố mẹ cũng đừng lên ban vũ trang tìm chủ nhiệm Vương nữa. Chuyện này nhất định phải làm cho ra lẽ.”
Vương Thúy Lan tức đến phát điên, giọng vút lên: “Con thì biết cái gì! Làm gì có nhiều gián điệp như thế? Con có biết hậu quả nghiêm trọng đến mức nào không?”