Trọng Sinh Ly Hôn Với Tra Nam, Ta Được Chồng Sĩ Quan Nhìn Trúng

Chương 33

Trước Sau

break

Sắc mặt Vương Thúy Lan tái nhợt, vội túm lấy tay chồng: “Họ đến nhanh vậy sao? Kiến Bình, phải làm gì bây giờ?”

Triệu Kiến Bình vỗ nhẹ tay bà trấn an: “Đừng cuống. Ra ngoài xem tình hình đã. Cứ làm theo như mình bàn lúc nãy là được.”

Vương Thúy Lan gật đầu lia lịa.

Trong không gian, Lâm Thư nghe thấy động tĩnh bên ngoài cũng vội dùng ý niệm rời đi. Vừa bước ra đã thấy trưởng thôn dẫn hai người đàn ông cao lớn bước vào sân.

Một người trong số đó có ánh mắt sắc như dao, gương mặt điềm tĩnh lạnh lùng. Nhìn anh, cô cảm thấy có phần quen mắt. Chỉ trong tích tắc, cô đã nhớ ra đây chẳng phải chính là người đàn ông bước ra từ văn phòng bộ Vũ trang sáng nay sao?

Tống Văn Văn còn xuýt xoa khen đối phương “đầy nam tính” nữa kìa.

Quả thật người này toát ra khí chất đàn ông mãnh liệt. Đường nét chiếc cằm rắn rỏi, cơ bắp lộ rõ trên cánh tay. Không cần cởi áo cũng biết anh sở hữu nguyên một bộ bụng sáu múi cực kỳ hút mắt. Rất xứng đôi với Tống Văn Văn.

Trưởng thôn thấy Lâm Thư thì liền giới thiệu: “Tiểu Thư, công xã cử người xuống tìm hiểu tình hình gia đình cháu. Đây là đồng chí Chu, còn đây là đồng chí Vương.”

Lâm Thư thu lại ánh mắt đang đặt trên người Chu Kỳ An, mỉm cười chào hỏi: “Chào đồng chí Chu, đồng chí Vương.”

Chu Kỳ An lúc này mới khẽ gật đầu đáp lại, vẻ mặt vẫn lạnh như băng. Vừa dứt lời, ba người nhà Triệu Kiến Bình cũng từ trong nhà bước ra.

“Kiến Bình, hai đồng chí này được cử đến tìm hiểu tình hình nhà ông.” Trưởng thôn bước tới gần.

Thấy hai người đàn ông lạ mặt, Triệu Kiến Bình có phần lúng túng: “Được, mời vào nhà nói chuyện.”

Vương Thúy Lan không dám lên tiếng, Triệu Linh Linh thì bám chặt lấy mẹ, lo lắng nhìn mọi người bước vào phòng.

Lâm Thư cũng đi theo vào để nghe ngóng.

Không khí trong phòng trở nên vô cùng căng thẳng. Chu Kỳ An mang theo một áp lực vô hình, khiến ai cũng dè chừng.

Triệu Kiến Bình nhìn vào mắt anh, đột nhiên cảm thấy chột dạ, cứ như mọi suy nghĩ trong đầu đều bị người kia nhìn thấu. Đôi mắt ấy như có thể xuyên qua lòng người.

“Chuyện nhà các người, chúng tôi đã nắm được sơ bộ. Lần này xuống đây là để làm rõ tình hình. Mong mọi người nghiêm túc phối hợp. Được chứ?” Giọng Chu Kỳ An trầm thấp như tiếng bass, từng chữ đều nặng như chì.

Thấy không khí quá căng, trưởng thôn Triệu Kiến Quân lên tiếng: “Kiến Bình, có gì nói thật, đừng căng thẳng quá.”

Triệu Kiến Bình gật đầu: “Tôi không căng thẳng. Các đồng chí muốn hỏi gì, cứ hỏi đi.”

Chu Kỳ An vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh. Người đi cùng anh lấy giấy bút ra, bắt đầu ghi chép.

Lúc này, Chu Kỳ An mới lên tiếng: “Mô tả lại người đã báo tin cho các người. Dáng vẻ, tuổi tác, chiều cao, giọng nói có giống người địa phương không?”

Triệu Kiến Bình cố gắng trấn an sự căng thẳng trong lòng:

“Người đến báo tin trông không đoán được tuổi, dáng cao gầy, da ngăm đen, mặc áo ngắn tay màu xanh bộ đội, quần đen. Nói giọng đúng chất địa phương mình. Đồng chí, tôi thấy người đó không giống gián điệp đâu.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương