Trọng Sinh Ly Hôn Với Tra Nam, Ta Được Chồng Sĩ Quan Nhìn Trúng

Chương 35

Trước Sau

break

“Cô có gì muốn nói không?”

Lúc đó Lâm Thư đang đứng xem trò, nhìn hai vợ chồng nhà kia căng thẳng, nói dối mà run lẩy bẩy, trong lòng thì vui như mở hội. Nghĩ đến ngày sự thật bị lật tung, bọn họ sẽ phải trả giá thế nào thì cô còn thấy phấn khích đến mức tóc cũng dựng cả lên.

Ban đầu cô không định lên tiếng, chỉ đứng ngoài hóng chuyện. Dù sao cũng còn sống trong nhà này, còn nhiều việc cần làm. Ai ngờ đồng chí Chu lại đột nhiên chú ý đến cô. Toàn bộ ánh mắt trong phòng lập tức đổ dồn về phía Lâm Thư. Cô ngay lập tức nhập vai, khuôn mặt như biến thành người khác, buồn bã, đau khổ chỉ trong một nháy mắt.

Sự thay đổi đó khiến Chu Kỳ An sững người, đổi mặt còn nhanh hơn lật sách. Người phụ nữ này đúng là không tầm thường. Lâm Thư chẳng bận tâm đến việc Chu Kỳ An đang nghĩ gì, cô ra vẻ ủ rũ, giọng cũng trầm xuống:

“Đồng chí Chu, tôi cũng chẳng có gì để nói. Dù sao tôi cũng không nhìn thấy người đến báo tin. Hôm đó tôi và bố từ ngoài đồng về nghỉ, là mẹ tôi bảo có người nhắn tin nói Triệu Phúc Sinh đã hy sinh. Chỉ có mẹ tôi gặp người đó thôi. Nhưng tôi nghĩ khác với bố mẹ. Dù người đó có phải gián điệp hay không, kể cả chỉ là người bình thường như bố mẹ tôi, nếu dám bịa chuyện, gây hoang mang thì nhất định phải bắt được, bắt hắn phải xin lỗi chúng tôi.”

Mấy câu này của Lâm Thư không nhiều, nhưng thông tin tiết lộ ra thì không ít.

Nhất là câu cuối, cô dám đem bố mẹ chồng mình ra so sánh?

Chu Kỳ An khẽ nheo mắt, ánh nhìn đầy dò xét. Anh gật đầu rồi quay sang hỏi lại Triệu Kiến Bình:

“Ông chưa từng gặp người đến báo tin đó à?”

Câu hỏi khiến Triệu Kiến Bình cứng họng. Ông ta suýt bật ra câu mắng chửi trong đầu, con nhỏ này đúng là tai họa!

Ông ta vội vã giải thích: “Đúng, tôi chưa từng gặp. Những gì tôi nói đều là vợ tôi kể lại. Lúc cậu hỏi, tôi chỉ lặp lại lời của bà ấy thôi.”

Dù Triệu Kiến Bình cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng ánh mắt liên tục dao động của ông ta đã bị Chu Kỳ An thu vào hết. Một khi nghi ngờ đã hình thành, người đó sẽ trở thành đối tượng bị điều tra.

“Được rồi. Tạm thời chúng tôi không có thêm câu hỏi nào. Cảm ơn mọi người đã phối hợp. Nếu sau này có vấn đề, chúng tôi sẽ quay lại.”

Chu Kỳ An nói xong, quay sang trưởng thôn: “Trưởng thôn Triệu, mình đi thôi.”

Triệu Kiến Quân cũng đứng dậy, quay lại nói:

“Phúc Sinh không sao, mọi người cứ yên tâm. Chuyện nghỉ phép cũng hủy nhé, mai tiếp tục đi làm. Chúng tôi đi trước.”

Nói rồi ông cùng hai người bước ra cửa.

Lâm Thư lập tức bước theo: “Bố, mẹ, con ra tiễn trưởng thôn với các đồng chí.”

Chưa kịp để vợ chồng Triệu Kiến Bình phản ứng, cô đã đi thẳng ra tận cửa lớn. Sợ Lâm Thư lại nói thêm gì gây rắc rối, hai vợ chồng cuống cuồng chạy theo.

“Không cần tiễn nữa đâu, mọi người quay vào đi.” Trưởng thôn nói.

Nhưng Lâm Thư tiến thêm một bước, nhẹ giọng nói: “Trưởng thôn, cháu muốn nói chuyện riêng với đồng chí Chu một chút.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương