Lâm Thư dĩ nhiên chẳng tin lời bà ta. Sáng sớm Triệu Kiến Bình đã lên huyện gửi thư cho Triệu Phúc Sinh. Giờ đến lượt Vương Thúy Lan nói không khỏe, không đi làm, muốn ở nhà nghỉ ngơi?
Trùng hợp thế à?
Vương Thúy Lan ở lại nhà chắc chắn không phải vì mệt, mà là có ý đồ khác.
Thấy Lâm Thư không phản ứng gì, Vương Thúy Lan hỏi lại: “Tiểu Thư, con có nghe mẹ nói không đấy?”
“Con nghe rồi. Nhưng nếu mẹ không khỏe thì nên đi cùng bố lên trạm y tế ở huyện khám đi, ở nhà nghỉ ngơi liệu có khỏi không?”
“Khỏi được, khỏi được. Mẹ hiểu rõ sức khỏe của mình mà. Không cần lên trạm y tế đâu, lại tốn tiền.” Vương Thúy Lan cười nói.
Lâm Thư gật đầu: “Mẹ thấy ổn là được.”
Ăn xong bữa sáng, Lâm Thư dùng ý niệm nhờ Tiểu Thanh Xà để mắt tới hành động của Vương Thúy Lan khi ở nhà.
Tiểu Thanh Xà liền vui vẻ nhận lời.
Dù nó chỉ còn là hồn phách, nhưng hoàn thành nhiệm vụ chủ nhân giao là trách nhiệm của nó, cũng có ích cho việc khôi phục chân thân sau này. Tiếng chuông tập hợp làm đồng trong thôn vang lên, Triệu Linh Linh cùng Lâm Thư mang theo đồ làm cỏ ra khỏi nhà.
Vương Thúy Lan thấy hai đứa theo mọi người ra khỏi cổng làng, lập tức quay về, đóng cửa lớn lại rồi cài then. Sau đó quay người đi thẳng tới gian phòng phía tây, nơi Lâm Thư ở.
Bà ta đẩy cửa bước vào. Từng góc trong phòng bị lật tung lên, ngay cả dưới gầm giường cũng không bỏ sót, nhưng không thấy một xu tiền hay tấm phiếu nào. Trên người bà đã ướt đẫm mồ hôi, mà vẫn chẳng tìm được gì.
Đứng giữa phòng đảo mắt nhìn quanh, Vương Thúy Lan không cam tâm: “Con ranh chết tiệt, nó giấu đi đâu được chứ?”
Bà ta đi ra khỏi phòng, tiện tay khép cửa lại.
Lại tiếp tục đi quanh sân, xem từng ngóc ngách, nhìn kỹ mặt đất xem có chỗ đất nào bị xới lên không, liệu có thể tiền bị chôn đâu đó trong sân?
Tìm gần nửa ngày trời nhưng vẫn không thấy gì.
Không chịu bỏ cuộc, bà ta lục tung từng gian phòng trong nhà, trong ngoài đều không chừa chỗ nào. Kết quả vẫn là... trắng tay.
Vương Thúy Lan ngồi phịch xuống ghế băng, thất thần. Từng ấy tiền, cứ thế mà biến mất. Bà ta thấy chán nản đến mức muốn chết đi cho xong. Không tìm thấy tiền, có lẽ thực sự không phải Lâm Thư lấy. Có thể là bị trộm mất rồi.
Mà đáng buồn nhất là họ còn chẳng biết tên trộm đã ra tay từ lúc nào. Dù có lên xã báo công an, khả năng tìm lại được cũng cực kỳ nhỏ.
Bà ta thấy hối hận vô cùng. Biết thế này thì lúc trước nên sớm gửi tiền cho con trai thì đâu đến mức bị trộm một phát sạch bách, chỉ sau một đêm đã nghèo rớt mồng tơi, một xu dính túi cũng không còn. Gạo với bột trong nhà nhiều lắm cũng chỉ cầm cự được một tuần nữa, ăn hết rồi thì ngay cả tiền ra chợ đen mua lương thực giá cao cũng chẳng có.
Nếu để Lâm Thư biết chuyện, không biết cô sẽ phản ứng thế nào?
Trong ruộng ngô của đội sản xuất.
Dân làng ai nấy đều bênh vực Lâm Thư. Cô không chỉ siêng năng mà còn hiếu thảo với bố mẹ chồng, đối xử tốt với em chồng. Gặp ai cũng chủ động chào hỏi, lúc nào cũng nở nụ cười trên môi.