Trọng Sinh Ly Hôn Với Tra Nam, Ta Được Chồng Sĩ Quan Nhìn Trúng

Chương 47

Trước Sau

break

“...”

Lâm Thư nghe những lời bàn tán xung quanh mà không lên tiếng, trong đầu chợt vang lên giọng của Tiểu Thanh Xà.

“Chủ nhân, tôi về rồi.”

Lâm Thư dùng ý niệm hỏi Tiểu Thanh Xà: "Vương Thúy Lan đang làm gì ở nhà vậy?"

Tiểu Thanh Xà liền kể tường tận việc Vương Thúy Lan đang lục tung khắp nhà. Lâm Thư nghĩ ngợi một chút liền hiểu ra. Chiều hôm qua, cô đã nói rõ với nhà họ Triệu về chuyện tách hộ, cũng đòi lại số tiền cô để ở chỗ họ. Hai người đó chắc chắn đã ghi nhớ trong lòng.

Tối đến, họ đào chiếc hũ sành chôn dưới đất lên, rồi phát hiện bên trong trống rỗng. Họ nghi ngờ là cô đã lấy hết mọi thứ bên trong, nhưng lại không chắc chắn, thế nên Vương Thúy Lan mới không đi làm, cố tình ở nhà tìm bằng chứng.

"Tiểu Thanh, tiếp tục giúp tôi theo dõi tình hình trong nhà nhé. Xem thời gian thế này, chắc Triệu Kiến Bình cũng sắp về rồi."

"Được, tôi đi ngay."

Tiểu Thanh Xà vừa rời đi, Tống Văn Văn đã ghé sát lại bên cô, hạ giọng hỏi: "Lâm Thư, cậu có chuyện gì giấu tôi đúng không?"

Lâm Thư đối diện với ánh mắt nghi hoặc của cô ấy, bật cười rồi hỏi: "Sao tự dưng lại nói vậy?"

"Cậu trước giờ đâu có thái độ như thế với người nhà họ Triệu. Đừng có chối, chúng ta cùng xuống nông thôn hơn ba năm rồi, tôi rất hiểu cậu mà."

Lâm Thư mỉm cười: "Cậu sẽ sớm biết thôi."

Tống Văn Văn nghe vậy, càng chắc chắn mình đoán đúng cho nên tò mò lại càng lớn hơn: "Giờ không thể nói được sao?"

Lâm Thư lắc đầu: "Giờ mà nói thì chẳng còn gì thú vị nữa. Không lâu nữa đâu, cậu sẽ biết mà."

Thấy cô nói với vẻ thần bí như vậy, Tống Văn Văn lập tức hứng thú: "Thôi được rồi, để xem có gì mà hay ho lắm đây."

Hôm nay sắc mặt Tống Văn Văn hồng hào, nhìn là biết tâm trạng rất tốt. Cô ấy là kiểu người vui buồn đều hiện rõ lên mặt, chỉ nhìn qua là thấy ngay.

"Cậu hôm nay có vẻ vui vẻ nhỉ? Nói đi, có chuyện gì tốt xảy ra à? Kể tôi nghe với."

Tống Văn Văn khẽ cười, lấy tay che miệng như đang xấu hổ, nhưng đối với Lâm Thư thì cô ấy lại chẳng giấu giếm được điều gì. Cô ấy liền ghé tai Lâm Thư, nói nhỏ: "Hôm qua Trương Văn Khánh đã nói thật với tôi rồi. Anh ấy đến công xã để hỏi thăm chuyện đi bộ đội, không phải đi cùng Tôn Phi Phi. Tôn Phi Phi cũng đi hỏi chuyện nhập ngũ thôi. Họ chỉ là tình cờ gặp nhau ở công xã."

"Cậu tin lời anh ta nói sao?"

Tống Văn Văn gật đầu: "Tất nhiên rồi, anh ấy đã thẳng thắn với tôi như vậy thì chứng tỏ giữa anh ấy và Tôn Phi Phi không có gì hết. Thực ra anh ấy cũng rất đáng thương, vì thành phần gia đình mà con đường nhập ngũ của anh ấy bị chặn lại."

Tâm trạng tốt đẹp của Lâm Thư ngay lập tức như bị dội một gáo nước lạnh, lạnh ngắt trong khoảnh khắc.

Về Trương Văn Khánh, Lâm Thư không tiếp xúc nhiều, gần như mọi hiểu biết đều đến từ lời kể của Tống Văn Văn. Ở kiếp trước, cô có ấn tượng khá tốt về gã. Bề ngoài cao gầy, nhã nhặn, lại nghe Tống Văn Văn khen ngợi đủ điều nên cô cũng nghĩ gã là người tốt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương