Giọng điệu của Lâm Thư nghe có vẻ đùa giỡn, nhưng người có tật trong lòng nghe vào lại thấy gai người, dễ dàng nhận ra ẩn ý bên trong.
Tôn Phi Phi có vẻ ngoài nhỏ nhắn, đáng yêu, phong cách hoàn toàn khác với Tống Vân Vân. Ở kiếp trước, cô ta và Trương Văn Khánh cùng nhau quay về thành phố, không bao lâu sau thì kết hôn.
Không biết kiếp trước cô ta có biết mối quan hệ giữa Trương Văn Khánh và Tống Vân Vân không. Nếu biết mà vẫn làm vậy, thì cô ta và Trương Văn Khánh chính là một cặp đồng lõa đều đáng chết. Nếu không biết, thì chắc chắn là bị gã lừa.
“Thật là ghen tị quá, tôi cũng muốn có một người bạn tốt như cậu.” Tôn Phi Phi cười dịu dàng, vẻ mặt trong sáng vô tội.
Tống Vân Vân lập tức vòng tay ôm lấy Lâm Thư, cười hồn nhiên nói:
“Cô ấy là của một mình tôi thôi. Cậu đừng có mơ chen vào.”
Cách nói thẳng thắn của Tống Vân Vân khiến Tôn Phi Phi có chút ngượng ngùng. Nhưng Tống Vân Vân thì chẳng hề để tâm, cứ cười nói ríu rít với Lâm Thư rồi cùng nhau đi đến nơi làm việc.
Lâm Thư vô tình quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt khó chịu của Tôn Phi Phi đang nhìn về phía Trương Văn Khánh, còn gã thì khẽ lắc đầu với cô ta.
Phát hiện này khiến lòng Lâm Thư như sôi lên. Thì ra hai người đó đã có mối quan hệ từ thời điểm này. Hoặc cũng có thể, trước cả khi Trương Văn Khánh bắt đầu theo đuổi Tống Vân Vân, gã và Tôn Phi Phi đã dính líu với nhau rồi.
Họ hợp tác gài bẫy Tống Vân Vân, lấy được suất trở về thành phố của cô ấy, sau đó cùng nhau quay về. Đây là suy đoán của cô, nhưng cần bằng chứng xác thực để chứng minh.
Giờ đây, Lâm Thư không còn đơn độc nữa. Cô có Tiểu Thanh Xà là một trợ thủ đắc lực. Chỉ cần nó theo dõi Trương Văn Khánh và Tôn Phi Phi, chẳng lẽ lại không tìm ra bằng chứng họ lén lút qua lại?
Chỉ cần có bằng chứng ấy, là có thể chia rẽ Trương Văn Khánh và Tống Vân Vân, ngăn chặn một bi kịch xảy ra. Sau khi nhận được nhiệm vụ, Tiểu Thanh Xà lập tức dồn toàn bộ sự chú ý vào Trương Văn Khánh và Tôn Phi Phi.
Lâm Thư thì tập trung làm việc của mình. Nhờ có nước linh tuyền, cơ thể cô đầy sinh lực, làm việc nhẹ tênh, tốc độ lại nhanh hơn hẳn những người khác.
Chỉ mất ba tiếng, cô đã hoàn thành xong phần việc được giao. Tám công điểm trong ngày, cô nắm chắc trong tay.
Triệu Kiến Bình và vợ thì đang thay Triệu Linh Linh làm phần việc của cô ta. Hai người cùng làm, nên chỉ còn một chút nữa là xong.
Lâm Thư làm xong thì liền đi giúp Tống Vân Vân.
Tống Vân Vân vốn đã nhanh nhẹn, có thêm Lâm Thư giúp sức thì càng nhanh chóng hoàn thành công việc.
Nhìn sang bên kia thấy Trương Văn Khánh vẫn còn nhiều việc chưa làm xong, cô ấy liền nói:
“Tôi thấy Trương Văn Khánh chắc hôm nay không làm xong phần việc đâu. Để tôi qua giúp anh ấy một tay.”
Lâm Thư liền khuyên nhủ:
“Cậu qua giúp hắn, chẳng khác gì tuyên bố với người ta là hai người đang qua lại với nhau. Cậu có hiểu không?”
Nghe Lâm Thư nói vậy, Tống Vân Vân mới giật mình:
“Trời ơi, tôi đúng là đầu óc heo, suýt nữa quên mất.”
“Thế thì chúng ta đi ghi công điểm đi.” Lâm Thư nói.
Tống Vân Vân gật đầu. Hai người cùng đến chỗ cán bộ ghi công điểm ở đầu ruộng. Cả hai đều được chấm tám điểm công. Thực ra Lâm Thư cố ý làm vậy. Cô cố ý rủ Tống Vân Vân đi trước, chính là để tạo cơ hội cho Trương Văn Khánh và Tôn Phi Phi ở lại với nhau.