Trường An Phú Quý

Chương 36.1: Không cam lòng!

Trước Sau

break

Do yêu cầu vô lý của Tiêu Thanh Yến mà Hứa Trường An hầu như cả đêm không ngủ ngon. Sáng hôm sau, khi người bên cạnh dậy thì y cũng đã tỉnh. Thế nhưng không giống như mọi khi, y không ngồi dậy hầu hạ ngay mà tiếp tục nằm ngủ.

Chỉ khi Tiêu Thanh Yến ra khỏi phòng, Hứa Trường An mới trở mình. Y nhìn lên màn giường trên đầu mà thở dài.

Chẳng lẽ sau này y phải sống cuộc sống như thế này sao? Suốt đời chỉ quanh quẩn trong căn viện nhỏ này, hàng ngày đối mặt với đủ loại chuyện vụn vặt trong hậu viện. Thỉnh thoảng còn phải đối phó với vài ba nữ nhân có thể vì ghen tuông hoặc tranh sủng mà đến gây chuyện, phí tâm phí sức tranh cãi về những chuyện vô nghĩa.

"Đó là chuyện sau này, còn bây giờ... chuyện y phục phải làm sao đây?" Tiêu Thanh Yến đã ra lệnh bắt y tự tay làm, Hứa Trường An cũng không muốn để các nha hoàn biết chuyện này. Nhưng y lại hoàn toàn không biết gì về nữ công, căn bản không biết bắt đầu từ đâu.

Hứa Trường An định hôm nay đi thăm Dương ma ma, tiện thể mang hai cuộn vải tốt đến tặng bà ấy. Nhưng bây giờ y chỉ có thể để Đông Tuyết tự đi một chuyến.

Sau khi ăn sáng xong, Hứa Trường An bảo huynh đệ Vũ gia và Đông Tuyết đến chỗ Dương ma ma, còn y thì đuổi tất cả nha hoàn đi, đóng cửa ở một mình  trong phòng.

Y lấy một bộ y phục lót của bản thân ra, trải phẳng trên giường. Y quan sát kỹ một lúc lâu, càng nhìn càng thấy phức tạp, hoàn toàn không biết phải làm thế nào.

"Tiêu Thanh Yến cố ý làm khó ta sao?" Hứa Trường An suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn không hiểu y đã đắc tội gì với Tiêu Thanh Yến. Hôm qua, y còn tốt bụng hỏi Tiêu Thanh Yến có muốn y sắp xếp để Nam Tịch hầu hạ hay không. Theo quy tắc, ngoại trừ các tiểu thư xuất thân cao quý cần đích thân Tiêu Thanh Yến đến cầu hôn thì nữ tử bình dân hoặc nô tỳ trong phủ nếu được Tiêu Thanh Yến để mắt đến đều nên do chính y ra mặt ban cho danh phận.

Hứa Trường An cảm thấy y đã làm rất tốt mà không hiểu vì sao Tiêu Thanh Yến vẫn không hài lòng. Nếu Tiêu Thanh Yến chỉ tạm thời không vui, muốn trêu đùa y một chút thì còn đỡ. Nhưng nếu đây là Tiêu Thanh Yến cố ý làm vậy, sau này hắn còn nghĩ đủ mọi lý do để hành hạ y thì cuộc sống của y thực sự sẽ rất khó khăn.

Đông Tuyết đã đến chỗ Dương ma ma, chỉ còn Xuân Vũ ở bên ngoài phòng một mình mà lo lắng. Nàng cũng không hiểu thiếu gia nhà mình bị làm sao mà tự nhốt trong phòng rất lâu rồi. Y chẳng những không cho người hầu hạ mà ngay cả hạ nhân muốn mang trà vào y cũng không cho!

"Thiếu gia? Thiếu gia có khát không? Để nô tỳ mang trà nóng vào nhé?" Trước đó Xuân Vũ đã bị từ chối một lần mà mới chỉ qua một nén hương, nàng đã không nhịn được nữa. Có phải đêm qua thiếu gia đã chịu ấm ức gì không, sao hôm nay lại kỳ lạ như vậy?

Hứa Trường An đang phiền não, y nhìn mãi một hồi lâu mà vẫn không hiểu gì. Y chỉ biết rằng việc này còn khó hơn việc học thuộc sách vở nhiều, đây quả nhiên là thứ mà nữ nhân nên làm, dù y có nghĩ bao nhiêu cũng vô ích.

"Thôi, ngài ấy cũng không quy định ngày tháng thì cứ kéo dài đi, biết đâu vài ngày nữa ngài ấy lại quên."

Biết Xuân Vũ chắc chắn đang lo lắng, Hứa Trường An cũng không gọi người vào mà tự ra ngoài.

"Xuân Vũ, lát nữa ta dẫn ngươi ra ngoài dạo chơi. Chúng ta đến cửa hàng vải chọn vài tấm vải thích hợp cho ngươi và Đông Tuyết, tiện thể chọn vài tấm cho các nha hoàn trong viện nữa." Nghe nói được ra khỏi phủ, Xuân Vũ đương nhiên vui vẻ. Nhìn thiếu gia không có vẻ gì là có chuyện, nàng mới hớn hở đi chuẩn bị. 

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương