Cũng không biết có phải lời nói của Tiêu Thanh Yến thật sự ứng nghiệm hay không. Ngày tiếp theo, quả nhiên Hứa Trường An đã không còn lo lắng gì mà ngủ dậy muộn. Đợi đến khi y dùng bữa sáng xong thì hai huynh đệ Vũ gia cũng đã đi được một vòng ngoài đường phố, thậm chí còn chuẩn bị xong tuyến đường cùng với các vật dụng cần thiết để đến sơn trang ôn tuyền.
“Ngươi không cần phải vội vàng, hôm nay chúng ta sẽ không đi đến sơn trang đó. Qua hai ngày nữa hẵng đi.” Tiêu Thanh Yến thân là hoàng tử nên đương nhiên không hiếm lạ gì sơn trang ôn tuyền. Hơn nữa, tối qua bọn họ ngủ muộn, hiện tại hắn chỉ muốn để Trường An được nghỉ ngơi thật tốt.
“Chẳng phải ngươi thích xem các loại tạp thư* sao? Sau khi ăn sáng xong thì nghỉ ngơi một chút rồi ra ngoài đi dạo một vòng, xem thử thư quán ở đây có những cuốn tạp thư mà ngươi thích không, rồi tìm xem ở đây có món ăn vặt nào đặc biệt.”
(*): dạng tiểu thuyết, ghi những chuyện linh tinh và tiểu luận.
“Qua hai ngày nữa… sẽ là ngày mười lăm.” Bây giờ, Hứa Trường An thực sự rất sợ ngày này. Mỗi lần đến ngày mười lăm, y sẽ cảm thấy rất khó chịu, loại cảm giác như bị cả băng và hỏa đồng thời hành hạ quả thật rất khốn khổ.
“Đừng sợ, ta nhớ tháng trước ngươi đã không còn phát tác nghiêm trọng như lần đầu, thân thể của ngươi đã tốt hơn so với trước đây. Có lẽ loại thuốc này chính là như vậy, dược hiệu sẽ dần dần bị hấp thụ kéo theo phản ứng cũng sẽ ngày càng nhỏ lại. Đợi qua vài tháng nữa, khi ngươi không còn cảm thấy khó chịu thì cơ thể cũng sẽ được cải thiện tốt hơn rồi.”
Trước đây, Tiêu Thanh Yến còn cảm thấy hối hận, nhưng bây giờ hắn lại không biết đây là điều tốt hay xấu. Loại thuốc đó quả thật đã khiến Hứa Trường An chịu đựng nhiều đau khổ, nhưng cũng thực sự giúp điều dưỡng thân thể của y tốt hơn, chắc hẳn các loại dược liệu quý hiếm trong đó đã từ từ phát huy tác dụng.
“Hy vọng là như vậy.” Nếu mọi chuyện thực sự như Tiêu Thanh Yến nói, Hứa Trường An tất nhiên sẽ vui mừng, y nở nụ cười an ủi người bên cạnh. Sau đó, Hứa Trường An cũng không tiếp tục đề tài này nữa, nhưng trong lòng y lại nghĩ đến một việc khác.
Nếu không phải vì loại thuốc kỳ lạ đó thì chắc chắn y và Tiêu Thanh Yến sẽ không như bây giờ. Y có thể cảm nhận được, kể từ sau lần y và Tiêu Thanh Yến có tiếp xúc thân mật, Tiêu Thanh Yến đã gần gũi với y nhiều hơn, cũng không biết đây là chuyện tốt hay xấu.
Có những lời của Tiêu Thanh Yến trước đó, Hứa Trường An cũng không tiếp tục vội vàng lên đường. Biết bọn họ sẽ ở lại đây vài ngày, y cũng không nói gì thêm. Thay vào đó, y phối hợp cùng Tiêu Thanh Yến đi dạo đường phố, giống như lời Tiêu Thanh Yến đã nói, bọn họ đã mua về không ít tạp thư thú vị.
“Ngươi xem những thứ này không sợ sẽ biến bản thân thành kẻ ngốc sao? Nếu trên đời này thật sự có báo ứng thì sao còn có kẻ xấu dám làm điều ác đây? Nếu cứ bỏ mặc rồi chỉ dựa vào cái gọi là nhân quả báo ứng, làm sao có thể khiến kẻ xấu bị trừng phạt?” Hứa Trường An đã mua vài cuốn sách kể về các câu chuyện kỳ bí, hầu hết những câu chuyện trong đó đều tuân theo một chân lý chính là nhân quả báo ứng, kẻ xấu chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.
Tiêu Thanh Yến cũng cùng xem với y, nhưng chỉ xem vài trang thì hắn đã không thể tiếp tục xem được nữa. Nếu trên đời thực sự như trong sách viết, thì tại sao mẫu hậu của hắn lại qua đời sớm như vậy, ngược lại thế lực của Kế hậu đến bây giờ vẫn còn hoành hành ngang ngược, căn bản không biết ngày nào bọn họ mới bị báo ứng.
Biểu cảm của Tiêu Thanh Yến không giống như đang đùa giỡn, trên mặt có chút khinh thường nhưng lại mang theo vẻ nghiêm trọng khiến Hứa Trường An bất chợt ngẩn ra. Chỉ là xem một câu chuyện nhỏ để giết thời gian thôi mà, sao hắn lại nghiêm túc như vậy...
“Điện hạ, việc nhân quả báo ứng nếu tin thì có, không tin thì không có, hoàn toàn tuỳ thuộc vào tâm của mỗi người. Nhưng chỉ cần không phải là người mất hết lương tâm, khi làm những việc trái với lẽ trời, trong lòng đều sẽ luôn hoảng hốt bất an. Cái gọi là trừng phạt không chỉ là bề ngoài, ai có thể biết được rằng những kẻ làm điều ác, vào lúc nửa đêm, trong lòng bọn họ sẽ không bị dằn vặt bởi tội lỗi chứ? Theo ta thấy, nếu không thể sống một cách thanh thản không hổ thẹn, không tự do phóng khoáng, vậy thì chi bằng trực tiếp chết quách đi còn hơn.”
“Nhưng mà…”
“Điện hạ, đây chỉ là vài cuốn tạp thư mà thôi, ta cũng chỉ xem để giết thời gian. Ngươi không thấy cuộc trò chuyện của chúng ta vừa rồi rất kỳ lạ sao? Y như một lão hòa thượng cùng với một kẻ gặp phải rắc rối bởi những chuyện trần tục vậy. Nhưng sự thật lại là…” Rõ ràng người đang bị phiền muộn chính là y.
“Là gì vậy?” Tiêu Thanh Yến không ngờ Hứa Trường An lại nói ra những lời sâu xa.
Về phần Hứa Trường An, câu truy hỏi của Tiêu Thanh Yến khiến y có chút xấu hổ. Vì căn bản là y không thể nói với Tiêu Thanh Yến những điều đang làm y phiền muộn.
“Không có gì. Ta chỉ muốn nói điện hạ, sao ngươi lại phải suy nghĩ nhiều như vậy? Chỉ cần không có tâm hại người, mỗi ngày không nghĩ đến việc ám toán người khác, sống tốt cuộc đời hiện tại là đủ rồi.” Sống tốt khoảng thời gian hiện tại... Có lẽ bản thân y cũng không nên suy nghĩ quá nhiều, mà nên yên tâm sống vui vẻ từng ngày. Ít nhất hiện tại, Tiêu Thanh Yến vẫn đối xử với y rất tốt.