Trường An Phú Quý

Chương 63.1: Tính kế 

Trước Sau

break

Mục đích chính của Hứa Trường An đến nhà ngoại tổ là vì chuyện mẫu thân của y. Vì thế, ngày hôm sau y cũng không trì hoãn thêm, từ sáng sớm đã đề cập chuyện chính với ngoại tổ phụ. Mặc dù y biết nhà ngoại tổ chắc chắn không đặt một ngoại tôn như y vào mắt, nhưng lần này người đi cùng y là Tiêu Thanh Yến, có thế nào đi chăng nữa thì bọn họ cũng sẽ có chút kiêng dè.

"Trường An, việc ngươi mong muốn đã sớm có tiền lệ, đó cũng không phải là việc gì khó khăn, ta không có lí do gì để từ chối. Huống hồ, trước đó ta đã đề cập việc này với mấy cữu cữu của ngươi rồi, chỉ là Phong Châu cách Kinh Thành một quãng đường rất xa, vì không biết ngươi có đồng ý hay không nên việc này vẫn đành phải gác lại." 

Nhắc đến nữ nhi mà ông rất yêu thương khi còn trẻ, Dương Nguyên Đức không khỏi đau lòng. Vẻ mặt của ông thoáng qua sự buồn bã đã khiến Hứa Trường An cảm thấy mềm lòng hơn một chút. Có lẽ hôm qua, ngoại tổ phụ chỉ là nhất thời không kịp phản ứng, y không thể vì một Hứa Vĩnh Niên mà nghi ngờ giữa tất cả các người thân máu mủ trên thế gian này chỉ có sự lợi dụng.

"Trường An thay mặt mẫu thân đa tạ ngoại công, nếu mẫu thân ở dưới suối vàng biết bản thân có thể quay về nơi bà lớn lên, trở về ngôi nhà mà bà luôn hằng nhung nhớ thì nhất định sẽ yên lòng." 

"Phải rồi, hôm nay vốn định cho người dẫn các ngươi ra ngoài đi dạo, nhưng thời tiết hôm nay thế này cũng không biết chừng nào trời sẽ đổ mưa, các ngươi tốt nhất đừng nên ra ngoài.”

“Nói đến mưa, Hiền Vương gia quả thật là phúc tinh của Phong Châu chúng ta. Ngài ấy vừa đến, cuối cùng ông trời cũng mở mắt mà đổ cơn mưa. Ngài không biết bách tính Phong Châu đã mong chờ cơn mưa đầu xuân này bao lâu rồi đâu."

Người này là ngoại công của Hứa Trường An nên tất nhiên Tiêu Thanh Yến sẽ không gây khó xử, chỉ là hiện tại thái độ của ông quá khác biệt so với ngày hôm qua càng khiến Tiêu Thanh Yến không thích đối phương. Dương Nguyên Đức trông rất giống một lão nhân học thức uyên thâm và hiền từ, nhưng Tiêu Thanh Yến lại không có chút thiện cảm nào với với ông, bởi vì cho dù bề ngoài Dương Nguyên Đức có giả vờ thế nào đi nữa cũng không che giấu được sự toan tính trong đáy mắt.

"Dương lão gia nói đùa rồi, bản vương nào có phúc khí mang mưa thuận gió hòa đến cho bách tính Đại Tiêu chứ. Đây đều là phúc đức mà phụ hoàng yêu dân như con tích lũy được, nay mới ban phước xuống cho bách tính Đại Tiêu chúng ta mà thôi." 

Tiêu Thanh Yến vừa dứt lời, Dương Nguyên Đức lập tức cứng đờ cả người. Vốn dĩ, Dương Nguyên Đức còn cho rằng Hiền Vương này và ngoại tôn của ông có quan hệ tốt đẹp, bây giờ xem ra cũng không hẳn là vậy, nếu hắn thật sự coi trọng đứa ngoại tôn vô dụng của ông thì sao lại không muốn gọi ông một tiếng ‘ngoại công’ chứ? Tuy hắn quả thật là quân, nhưng bản thân ông cũng là trưởng bối mà.

Phản ứng của Tiêu Thanh Yến khiến Dương Nguyên Đức không biết nên vui hay buồn, nhưng bất kể trong lòng ông nghĩ gì, Hứa Trường An cũng không quan tâm. Hiện giờ, trong lòng y chỉ có niềm vui, bởi vì chuyện làm y lo lắng bấy lâu nay cuối cùng cũng có thể buông xuống được rồi.

Đúng như Dương Nguyên Đức nói, hôm nay hai người không thể ra khỏi cửa, sau khi bọn họ vừa rời khỏi chỗ của Dương Nguyên Đức không lâu, một trận mưa lớn lập tức kéo đến.

"Điện hạ, giờ thì tốt rồi, ngươi không cần lo lắng thêm nữa."

"Ngươi biết gần đây ta đang lo lắng điều gì sao?" Tiêu Thanh Yến có thể cảm nhận rõ tâm tình của Vương phi nhà hắn dường như đã tốt hơn nhiều, hắn cũng không cần bận tâm đến mối lo lắng trong lòng nữa, vì thế cả người Tiêu Thanh Yến trở nên thoải mái vô cùng. Thậm chí chỉ một câu trả lời đơn giản của hắn, khi đến tai Hứa Trường An cũng mang đầy ý trêu đùa.

"Ừm." Hứa Trường An dường như không phát hiện ra lúc y và Tiêu Thanh Yến ở cùng nhau, y ngày càng tự nhiên hơn. Rất nhiều lời trước đây không dám nói ra, bây giờ y lại có thể bộc lộ một cách hiển nhiên mà không cảm thấy thất lễ hay xấu hổ gì.

Tiêu Thanh Yến không ngờ Hứa Trường An lại có thể thẳng thắn như vậy, nhưng nghĩ đến mối quan hệ hiện tại của hai người, hắn lại thấy rất vui. Tiêu Thanh Yến vươn tay kéo người nọ đến gần mình hơn, cùng nhau ngồi tựa bên cửa sổ, ngắm nhìn cơn mưa bên ngoài, trong lòng Tiêu Thanh Yến đột nhiên dâng lên một cảm giác mãn nguyện khó tả.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương