Trường An Phú Quý

Chương 16.1: Say rượu.

Trước Sau

break

Ngay sau khi Hứa Trường An trở về phủ, tin tức về các sự kiện trên triều đều được truyền đến chỗ y. Hứa Trường An không ngờ rằng báo ứng của Hứa gia lại đến nhanh như vậy nên y nhất thời không thể phản ứng kịp.

"Thiếu gia, cuối cùng bọn họ cũng nhận được báo ứng rồi, phu nhân trên trời cũng có thể yên nghỉ. Hôm nay chúng ta nhất định phải làm một bàn đồ ăn ngon  để ăn mừng mới được!" Tin tức của Hứa gia truyền đến, người vui mừng nhất chính là Xuân Vũ. Suốt cả buổi chiều, nụ cười trên mặt nàng chưa từng tắt đi. Chỉ cần nghĩ đến bộ dạng của Hứa gia hiện tại, nàng đã cảm thấy bản thân có thể cười đến tận năm sau.

"Người nào nói cho ngươi biết?" Những việc ở triều đình, ngoại trừ những thuộc hạ bên cạnh Tiêu Thanh Yến thì người trong phủ chắc chắn không ai biết nhanh như vậy. Một nha hoàn trong hậu viện như Xuân Vũ có thể nghe tin từ đâu? Hứa Trường An chỉ muốn sống một cuộc sống yên ổn, không muốn gây phiền phức cho Tiêu Thanh Yến. 

Tuy trong các gia tộc quyền quý khác, việc sai nha hoàn đi dò hỏi tin tức hay thậm chí là cắm một người ở các viện khác là chuyện thường thấy. Thế nhưng Hứa Trường An không muốn để Tiêu Thanh Yến cảm thấy y đang âm thầm sắp xếp người bên cạnh y đi nghe ngóng việc trong phủ.

"Là do nhi tử của Chu quản gia nói cho ta biết. À, đúng rồi, ta còn không biết hắn ta tên gì nữa." Xuân Vũ đã kiểm tra hết những người cần nàng phải cẩn thận trong phủ và nhi tử của Chu quản gia cũng là một trong số đó! Hắn ta là thị vệ thân cận của Vương gia, sau này sẽ trở thành quản gia của phủ. Nàng cần phải giữ quan hệ tốt với hắn ta, như thế mới có lợi cho thiếu gia.

"Biết rồi, tiện thể nói luôn với ngươi. Ngươi ít đi dò hỏi chuyện ở bên phía Vương gia đi thôi, không có việc gì thì cứ ở đây, thấy buồn chán thì có thể ra ngoài dạo chơi. Tiền tháng của ngươi không cần phải để riêng, muốn mua gì thì cứ mua. Hiện tại ta đã nắm chắc phần của hồi môn trong tay nên không cần ngươi tự để dành." Hứa Trường An không quan tâm đến tên của nhi tử nhà Chu quản gia, điều y quan tâm hiện tại là những chuyện khác.

Xuân Vũ và Đông Tuyết cũng đã đến tuổi thành thân, Hứa Trường An không muốn làm ảnh hưởng đến họ. Mặc dù số người có thể sử dụng bên cạnh y không nhiều, nhưng thời kỳ nở hoa của các cô nương không thể bị trì hoãn.

Dù sao Xuân Vũ cũng là cô nương chưa xuất giá, khi nói đến chuyện hôn sự của bản thân, mặt nàng có vẻ hơi ngượng ngùng nhưng vẫn trả lời một cách thoải mái: "Thiếu gia, chúng nô tỳ không vội, vả lại... vả lại nô tỳ không yên tâm về thiếu gia, không muốn lập gia đình. Nô tỳ có thể như Dương ma ma, tự gỡ tóc không gả, vĩnh viễn hầu hạ thiếu gia.”

Mỗi lần nhắc đến chuyện hôn sự của hai nha đầu Xuân Vũ và Đông Tuyết, bọn họ đều trả lời với y như vậy, Hứa Trường An cũng không muốn tiếp tục bàn thêm, y chỉ quan tâm đến thái độ của cả hai. Thế nhưng hôm nay xem biểu hiện này của Xuân Vũ, e rằng y chỉ có thể tìm người trong Vương phủ cho họ. 

Chỉ là, người trong phủ đều là hạ nhân, y lo lắng nếu gả hai người đi như thế sẽ thiệt thòi cho họ. Mặt khác, với thân phận của Xuân Vũ và Đông Tuyết thì tìm được một gia đình tốt cũng không dễ. Hứa Trường An cảm thấy khó xử, cuối cùng quyết định tìm người trong phủ hoặc một trong mấy tiểu nhị của y cho hai nàng. Nếu gặp được người có phẩm hạnh tốt, y sẽ dìu dắt một phen rồi gả cả hai đi. Dù sao Xuân Vũ và Đông Tuyết là người dưới trướng y, sau này y cũng có thể lo lắng cho hai nàng suốt đời chu toàn, không uổng công hai nàng đã trung thành và bảo vệ y từ nhỏ.

"Nô tỳ đã hiểu rồi thiếu gia." Quy củ của đại môn đại hộ, mấy người Xuân Vũ đều biết rõ một phần nên đồng ý rất dứt khoát.

Kể từ khi trong phủ có một Trắc phi, Hứa Trường An cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Bởi vì buổi tối, Tiêu Thanh Yến đã có chỗ để đi nên cuối cùng y cũng có thể yên tâm ngủ ngon.

Như lời Xuân Vũ nói về việc ăn mừng, bữa tối hôm nay đặc biệt phong phú. Hứa Trường An nhớ đến hôm đó uống một chút rượu lại ngủ rất ngon, ra lệnh chuẩn bị rượu. Trong bữa ăn, Hứa Trường An bảo các tiểu nha hoàn trong viện ra ngoài chờ, rồi bảo Dương ma ma cùng với Xuân Vũ và Đông Tuyết ngồi xuống cạnh y.

"Vương phi, chuyện này không thể được!"

"Có gì không thể chứ? Trước đây chúng ta cũng đã ăn cơm chung một bàn mà. Hơn nữa, hôm nay là ngày tốt nên cứ theo lời Xuân Vũ nói mà ăn mừng một chút thì có sao. Ma ma cứ yên tâm, ta đã để các nha hoàn của Vương phủ đứng ở ngoài rồi, không có vấn đề gì đâu." Thân phận nô tài không thể cãi lại chủ tử, một khi Hứa Trường An đã kiên quyết thì mấy người chỉ có thể ngồi xuống trong tâm trạng lo lắng. Thế nhưng vừa mới đặt mông lên ghế, Xuân Vũ đã nở nụ cười ngây ngô, còn tự tay rót rượu cho từng người.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương