Trường An Phú Quý

Chương 21.1: To gan lớn mật.

Trước Sau

break

Khi hai cha con Hứa gia bị ném ra đường, đúng lúc gặp phải người đã lâu không đến phủ Hiền Vương là Tứ Điện hạ Tiêu Thanh Dư. Nhìn thấy người bị ném trên mặt đất, Tiêu Thanh Dư vui vẻ bật cười.

Hoàng huynh của hắn ta nổi tiếng là người ôn hòa dễ gần, vậy mà ngoài phủ đệ của hoàng huynh cũng có người bị ném ra ngoài là như thế nào?

"Tham kiến Tứ Điện hạ!"

"Hai người này đã đắc tội gì với hoàng huynh ta mà lại bị ném ra ngoài thế?" Thấy có người bị ném ra ngoài, phản ứng đầu tiên của Tiêu Thanh Dư đương nhiên là nghĩ đến hạ nhân, nhưng khi đến gần mới phát hiện trang phục trên thân thể hai người này không thể nào là hạ nhân được.

Chân của Hứa Doanh Hủy đã đỡ mỏi hơn một chút, nàng không đợi hai huynh đệ Vũ gia giải thích đã lập tức bò dậy, dịu dàng hành lễ với Tiêu Thanh Dư: "Thần nữ Hứa Doanh Hủy tham kiến Tứ Điện hạ."

"Điện hạ, đây là phụ thân và thứ muội của Vương phi, vì... vì đã mạo phạm Vương gia nên bị Vương gia đuổi ra ngoài." Vũ Nhân không biết phải giải thích như thế nào nên chỉ đành trả lời qua loa.

Bọn họ còn có nhiệm vụ trên người, còn phải vào cung nên chỉ có thể bỏ mặc phụ tử Hứa gia rồi rời đi trước.

Sau khi hai huynh đệ Vũ gia rời đi, Tiêu Thanh Dư đưa cây quạt đang gấp trong tay ra, để Hứa Doanh Hủy nắm lấy rồi đỡ nàng đứng dậy.

"Vị tiểu thư xinh đẹp như này ngày thường đều giấu ở nơi nào vậy? Sao bản điện hạ chưa từng gặp qua nàng?" Dung mạo của Tiêu Thanh Dư có vài phần giống với Tiêu Thanh Yến, chỉ có khóe miệng hơi nhếch lên là khác với huynh trưởng, ít đi một phần nghiêm nghị lại thêm một phần thân thiện.

Một thiếu niên tuấn tú mười tám, mười chín tuổi, lại còn là Hoàng tử điện hạ, sau khi Hứa Doanh Hủy đứng dậy, vẫn luôn mỉm cười nhìn người gần trong gang tấc, không biết có phải vì căng thẳng hay không mà cứ nắm chặt đồ trong tay không buông.

"Chẳng lẽ tiểu thư thích cây quạt này sao? Nếu vậy thì ta tặng cho nàng." Tiêu Thanh Dư thử hai lần cũng không lấy lại được đồ của mình, đành dứt khoát buông tay.

"Đứng ngây ra đó làm gì! Còn không mau quay về!" Hôm nay Hứa Vĩnh Niên mất hết mặt mũi nên bây giờ càng không muốn tiếp tục ở lại chỗ này. Việc bọn họ đến đây là do Hứa Doanh Hủy đề nghị, nên đương ông ta sẽ đổ món nợ này lên đầu của nàng. Hiện giờ, ông ta chẳng còn chút cảm tình nào đối với Hứa Doanh Hủy nữa.

Giờ phút này, Hứa Doanh Hủy hoàn toàn quên mất cảm giác bị làm nhục vừa rồi. Trong lòng nàng tràn đầy hứng thú nhìn Tiêu Thanh Dư đi lướt qua, tầm mắt nhìn về chiếc quạt xếp mà bản thân đang cầm. Không biết Hứa Doanh Hủy nghĩ tới điều gì, mặt đỏ bừng, sau đó trên môi lộ ra nụ cười tươi rói.

Nàng lặng lẽ đi phía sau phụ thân, trong lòng là cảm xúc phấn khởi chưa từng có. Hứa Doanh Hủy biết từ trước đến nay, ông trời luôn thiên vị nàng! Mọi mặt của Hứa Doanh Hủy đều xuất sắc hơn tên tiểu tạp chủng kia, nên không lý nào bây giờ y lại có thể đè lên đầu nàng!

Hừ! Hiền Vương thì sao? Hiền Vương phi thì có gì hay? Cả đời này của Tiêu Thanh Yến chỉ có thể làm một Hiền Vương, mà còn chưa biết được Hứa Trường An có thể làm Hiền Vương phi đến khi nào kìa!

Thế nhưng, Tứ Điện hạ lại không giống như thế. Hắn ta cũng là nhi tử ruột của Tiên Hoàng hậu, là đích tử danh chính ngôn thuận của Hoàng thất Đại Tiêu. Nói không chừng một ngày nào đó, Tứ Hoàng tử không còn đơn thuần là một Hoàng tử nữa.

Hứa Trường An trở về viện của y, sau đó đi thẳng đến chỗ gương đồng nhìn vào vết thương trên trán. Chỉ là một vết sưng đỏ mà thôi, ngay cả da cũng không rách, buổi tối trước khi đi ngủ thoa một chút thuốc mỡ là sáng hôm sau có thể hết sưng ngay.

Hứa Trường An nhớ đến chuyện vừa rồi, tuy không biết vì sao Tiêu Thanh Yến lại làm thế nhưng y cũng rất cảm kích hắn. Nếu để cho người khác biết y vì dập đầu xin Tiêu Thanh Yến tha thứ mới tạo ra vết thương trên đầu, ở trước mặt nhiều người trong Vương phủ như thế sẽ càng khó coi hơn.

“Vương phi, Vương gia đối xử với ngài thật tốt.” Hôm nay, có không ít người đến xem náo nhiệt nhưng ngược lại khiến bản thân bọn họ trở thành trò cười. Ký Thân là nha hoàn trong viện của Vương phi, nên việc suy tính cho Vương phi cũng là vì bản thân nàng ta.

Nha hoàn kia nói rất nhiều nhưng lọt vào tai Hứa Trường An chỉ có câu “Vương gia thật tốt”. Hứa Trường An không nói gì thêm, bởi y biết rõ Tiêu Thanh Yến không phải thật lòng tốt với y. Chẳng qua là vì hôm nay, người bị nhắm vào đúng lúc là kẻ khiến Tiêu Thanh Yến chán ghét hơn y mà thôi.  

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương