Thật ra Hứa Trường An không có ấn tượng tốt đẹp gì về mẫu phi của Tĩnh Vương, thế mà hôm nay Chu quý phi lại nói đỡ cho y, thật sự là một chuyện bất ngờ nằm ngoài dự đoán. Rời khỏi đám nữ nhân có thân phận cao quý kia, Hứa Trường An cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nói chuyện với các nàng thật sự rất mệt mỏi, hở ra là muốn đào hố cho người ta nhảy vào.
"Hoàng tẩu."
Hôm nay Hứa Trường An không thấy Tiêu Thanh Dư, vừa rồi tuy rằng Tiêu Thanh Triển đã giúp y một phen nhưng cũng không tiến lên nói chuyện với y. Còn Nhị Hoàng tử vừa rồi chỉ gật đầu chào hỏi, lúc này lại đi theo bên cạnh y.
"Trường An bái kiến Nhị điện hạ." Đây là lần đầu tiên Hứa Trường An gặp nhị Hoàng tử Tiêu Thanh Niệm. Dù là Tiêu Thanh Dư hay Tiêu Thanh Triển, Hứa Trường An vẫn có thể nhìn thấy trên người họ có hai phần giống với Tiêu Thanh Yến nhưng Nhị Hoàng tử này, bất kể là dung mạo, khí chất hay cảm giác mà hắn mang lại cho người ta đều không giống Tiêu Thanh Yến chút nào.
Nhị Hoàng tử và Kế hậu giống nhau như đúc, dung mạo ba vị Hoàng tử còn lại đều có nét tương tự Hoàng thượng, đôi mắt hẹp dài sắc bén, còn nhị Hoàng tử lại có một đôi mắt hạnh tròn xoe, phối hợp với khuôn mặt tinh xảo thì lại xinh đẹp lạ thường nhưng lại thiếu đi vài phần uy nghi mà con cháu hoàng tộc nên có.
"Hoàng tẩu không đi cùng Đại hoàng huynh sao? Chắc có lẽ Hoàng tẩu không biết, tuy Đại hoàng huynh không giống Tam đệ cầm quân đánh giặc nhưng trong số huynh đệ chúng ta thì chỉ có Đại hoàng huynh là văn võ song toàn. Bất kể là cưỡi ngựa bắn cung hay võ công, ngay cả Tam đệ cũng không phải đối thủ của huynh ấy." Tiêu Thanh Niệm có một khuôn mặt có thể dùng từ xinh đẹp để hình dung, cho dù sắc mặt không tốt cũng sẽ không khiến người ta chán ghét. Biết Hứa Trường An sẽ không để ý nhiều đến mình, Tiêu Thanh Niệm vốn định theo kế hoạch đi tìm người mà mẫu hậu đã sắp xếp cho hắn nhưng không ngờ hắn vừa định đi thì Hứa Trường An lại đáp lời.
"Ta không giỏi cưỡi ngựa bắn cung, kỹ thuật cưỡi ngựa cũng không tốt, gần đây mới bắt đầu học, ta không muốn liên lụy... liên lụy Vương gia." Hứa Trường An vẫn hơi cúi đầu, cố ý không nhìn mặt Tiêu Thanh Niệm. Mặt Tiêu Thanh Niệm rất đẹp nhưng lại khiến y cảm thấy bất an, y không thích người này lắm.
"Ồ, vậy sao? Thế... Hoàng tẩu nên luyện tập cho tốt vào!" Không giỏi cưỡi ngựa bắn cung à? Hắn nâng cao roi ngựa trong tay, quất mạnh về phía con ngựa đứng cạnh Hứa Trường An! Hành động đột ngột làm con ngựa hoảng sợ, nó hí một tiếng thật dài rồi lập tức chạy như điên về phía trước.
Nhìn con ngựa nhỏ xấu xí kia như phát điên mà chạy ra ngoài, lại nhìn roi ngựa trong tay hắn, Tiêu Thanh Niệm cười ha hả. Không muốn gây phiền phức cho Tiêu Thanh Yến? Vậy thì để ngươi tự mình trở thành phiền phức đi.
"A! Dừng lại, dừng lại!" Gần đây, vì có nhiều việc vặt nên Hứa Trường An không có thời gian luyện tập cưỡi ngựa cho tốt. Hơn nữa, trước đây khi luyện tập, y cũng chưa từng phóng ngựa chạy như điên giống bây giờ!
Trái tim như bị treo lên cổ họng, Hứa Trường An chỉ có thể học theo kinh nghiệm lần đầu tiên cưỡi ngựa suýt bị ngã, hai chân dùng sức kẹp chặt bụng ngựa, tay phải nắm chặt dây cương, cố gắng hết sức ổn định cơ thể.
"Ngựa tốt đại ca à, ngươi mau dừng lại, mau dừng lại đi!" Hứa Trường An đã có chút chịu không nổi, hai chân y đã không còn chút sức lực nào, tay phải cũng bị dây cương siết đến đau nhức. Y vốn nghĩ dọc đường sẽ gặp những người đi săn, đến lúc đó có thể nhờ bọn họ cứu giúp một phen nhưng không ngờ dọc đường lại không gặp được ai.