“Nói ai hạ tiện đấy, tốt bụng bị coi như gan lừa phổi chó, cũng không nhìn đại nha đầu nhà ngươi yêu nghiệt thế nào, nhìn là biết không sinh nổi.” Quách thị cũng không chịu thua, kéo Nhị Nha ra ngoài.
Đỗ thị ghét nhất nghe ai nói Liên Sanh nửa lời không hay, Quách thị lại dám nguyền rủa đại nha đầu, khác gì lấy mạng bà. Bà lập tức chẳng màng đạo “trưởng tẩu như mẹ”, túm tóc Quách thị mà đánh.
Quách thị quen lười biếng ở nhà, việc gì cũng đùn đẩy, sao địch nổi sức lực của Đỗ thị lao động quanh năm. Chẳng mấy chốc bà ta đã bị đè xuống đất, tóc tai rối bù, y phục xộc xệch, như mụ điên gào thét.
Liên Sanh giữ chặt Hồ Lô, Nhị Nha phụ trách ra tay, con nha đầu xanh như phân này lại dám nghĩ đến chuyện cùng hầu một phu quân với mình, nghĩ thôi cũng khiến nàng lạnh sống lưng. Dù nàng không ưa Thế tử kia, cũng không thể chấp nhận có kẻ tự nguyện chia sẻ phu quân, còn bắt nàng phải cảm kích.
Lễ nghi cung quy nhiều năm khiến nàng không thể đánh kiểu phố phường như Đỗ thị, nhưng làm trợ thủ thì vẫn được. Nhị Nha lần đầu liên thủ với tỷ tỷ, chỉ cảm thấy khí thế bừng bừng, quyền cước liên hồi.
Tiếng gào như heo bị chọc tiết của Quách thị và Hồ Lô vang lên, Liên Sanh nhân cơ hội bịt miệng Hồ Lô, tiếng gào khóc quá mức chói tai, chi bằng cho nàng ta im lặng.
Đỗ đại cữu nhìn mấy người xoắn thành một cục, vừa giận vừa đau đầu. Ông ta đã nói việc này không được, nhưng mẫu thân bị Quách thị thuyết phục, ngoại tôn nữ sao bằng thân tôn nữ, mới có cảnh hôm nay.
Ông ta cố sức kéo mọi người ra, nói một tiếng xin lỗi với Đỗ thị, rồi lôi hai mẫu tử mất mặt kia về. Đỗ thị ngồi bệt xuống đất, tóc rối như tổ gà, lòng lạnh từng cơn, nhà mẹ đẻ khiến bà quá đau lòng. Trước giờ đại nha đầu vẫn khinh thường bên ấy, nhưng nói năng như vậy vẫn là lần đầu, mà vừa rồi khí thế của nữ nhi khiến bà kinh ngạc, vẻ uy nghi vô tình toát ra khiến bà hồi lâu không hoàn hồn.
Đỗ thị vỗ ngực, nghĩ rằng đại nha đầu hẳn là tức quá mà thôi.
Liên Sanh vuốt lại tóc, chỉ cảm thấy trọc khí trong lòng tiêu tan. Kiếp trước nàng chưa từng thất thố như vậy, hóa ra đánh nhau cũng có thể phát tiết oán khí, nỗi bực do Thế tử Cẩm Ninh Hầu mang đến cũng tiêu đi không ít.
Động tĩnh nhà họ Hồng không nhỏ, láng giềng đều bị kinh động, ngoài viện vây kín người. Còn có vài hán tử nhân cơ hội lẫn vào đám đông để nhìn trộm Liên Sanh, mắt đảo liên hồi, chỉ mong đại cô nương nhà họ Hồng lộ mặt.
Mọi người bàn tán xôn xao, Xuân đại nương nhìn cảnh náo nhiệt, thấy gia đình Đỗ đại cữu chật vật đi ra, bĩu môi: “Ồ, đây chẳng phải đại cữu và cữu mẫu nhà họ Đỗ sao?”
Quách thị thấy đông người lại có kẻ bắt chuyện, đôi mắt tam giác lóe lên ý đồ, liền nói: “Đại nương, đúng vậy, đáng tiếc ngoại sanh nữ sắp phát đạt, ghét bỏ chúng ta là thân thích nghèo hèn, thấy chúng ta không mang lễ vật đến thì mặt mày khó coi, còn xé kéo đuổi ra ngoài.”
Bà ta vừa nói vừa cố nặn hai giọt nước mắt, Hồ Lô thấy vậy liền hiểu ý, ngồi phịch xuống đất gào khóc. Nàng ta liếc thấy trong đám đông có mấy hán tử thân hình cường tráng, càng khóc to hơn.
Đám hán tử đâu thèm để mắt đến cô gái như đống phân ấy, nước mũi còn dính trên mặt, khiến gương mặt vốn đen xấu càng khó coi. Vậy mà Hồ Lô không tự biết, vừa khóc vừa làm bộ, càng khiến người ta không nỡ nhìn.