Trưởng Công Chúa Trọng Sinh Thành Nông Nữ, Tái Tục Tiền Duyên Với Nhiếp Chính Vương

Chương 20

Trước Sau

break

Người không rõ chân tướng đều lắc đầu, tiếc thay Cẩm Ninh Hầu phủ, nữ tử bất trinh bất hiếu như vậy. Nếu sau này gả vào Hầu phủ làm chủ mẫu, e rằng vị lão hầu gia đã qua đời cũng phải bật nắp mộ mà nhảy ra.

Đỗ thị nghe người ngoài bàn tán, tức đến máu dồn lên đầu, trong tai ong ong, suýt nữa xông vào đánh nhau với đám bà mồm mép kia. Lũ tiểu nhân miệng trắng răng trắng mà vu khống, rõ ràng là bà cùng Nhị Nha ra tay, bọn họ lại cố tình đổ hết lên đầu đại nha đầu.

Thanh danh như vậy nếu truyền vào Hầu phủ, e rằng hôn sự sẽ sinh biến, lúc này bà vừa lo vừa giận, không biết phải làm sao. Còn Liên Sanh lại thản nhiên phe phẩy quạt nhỏ, Nhị Nha đứng sau lưng nàng. Nhị Nha ráng đứng cách xa một chút, sợ tỷ tỷ nghe đồn xong tâm tình không tốt lại trút giận lên mình.

Liên Sanh buồn cười nhìn nàng ấy, lại có chút chua xót, xem ra nàng từng khiến nàng ấy sợ hãi đến mức nào, đủ thấy “tỷ tỷ” trước kia đã không ít lần động thủ.

Nghĩ đến lời đồn, nàng cười lạnh, bất trinh bất hiếu? Quả là cái mũ lớn úp xuống đầu.

Từ hôm qua đến nay chưa đầy một đêm, lời đồn đã lan rộng khắp nơi, e rằng không thoát khỏi liên can với Cẩm Ninh Hầu phủ. Chủ mẫu trong hậu trạch thế gia thích nhất dùng thủ đoạn “gậy giết” như vậy, dội nước bẩn lên người nàng. Đến lúc đó Hầu phủ chỉ cần giả bộ nhân nghĩa, liền có thể rút lui hôn sự, còn nàng thì một cỗ kiệu nhỏ khiêng vào là xong.

Nhà nàng chỉ là thứ dân, ban cho danh phận di nương đã là được người đời khen ngợi. Hầu phủ vừa thu được lòng người, lại có thể quay sang cưới một quý nữ thế gia, thật là một mũi tên trúng hai đích.

Thấy tỷ tỷ không giận mà lại cười, Nhị Nha càng không hiểu nổi, dứt khoát cũng không nghĩ nữa. Nàng ấy chỉ biết hiện tại tỷ tỷ đối với mình tốt hơn rất nhiều, không mắng không đánh, còn nói cười với mình, chuyện như vậy trước kia nằm mơ cũng không dám nghĩ.

Đỗ thị thấy trượng phu đẩy xe trở về, trên xe còn lại nguyên mấy tấm đậu phụ lớn. Lòng bà trầm xuống, cũng chẳng kịp buồn rầu, vội đứng dậy, nhìn đống đậu trắng xóa, trong lòng nóng như lửa đốt.

Bà sốt ruột hỏi: “Cha nó, sao lại thế này? Sao còn dư nhiều vậy?”

“Haizz…” Hồng lão cha ngồi xuống bậc đá, châm ống điếu, phun ra một làn khói: “Còn sao nữa, thằng cháu nhà họ Xuân bày sạp ngay cạnh chỗ ta, bán lại rẻ hơn, giành mất không ít khách.”

Càng tức hơn là một đám phụ nhân vây quanh sạp của ông chỉ trỏ bàn tán, thằng cháu nhà Xuân còn đứng bên thêm dầu vào lửa, cười cợt chuyện ông nuôi một đứa con gái “giày rách”, khiến ông tức quá thu sạp về nhà.

Đỗ thị nghe xong nổi giận, lại là mụ già ấy, ngày ngày tô son trát phấn. Bà ta cũng không soi lại cái mặt đầy nếp nhăn của mình, phấn bám đầy khe rãnh, nói chuyện thì âm dương quái khí, chẳng câu nào lọt tai, sống uổng bao năm. Thằng cháu kia lại càng chẳng ra gì, lêu lổng vô công rồi nghề, thấy nhà mình buôn bán khá liền cũng bán đậu phụ.

Vốn dĩ con ngõ này chỉ có bốn nhà bán đậu, mọi người ngầm chia chỗ, Tây Thị có bốn cửa, mỗi nhà chiếm một phía. Nay thêm một nhà, còn chỗ đâu mà đứng, cũng là mụ già độc ác ấy cố tình cho cháu mình bày ngay cạnh nhà mình.

Bà lập tức bưng chậu nước, xông ra hắt thẳng sang nhà đối diện, nước văng tung tóe, trong nhà vang lên tiếng chửi: “Ối giời, con nào chết tiệt không có mắt hắt nước vào người lão nương, phi, đồ lòng dạ thối nát, trời cũng không dung, báo ứng đấy, đáng đời không sinh được con trai!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương