Ánh mắt đám người này đều xoay quanh Liên Sanh, ngay cả lúc nàng trở về cũng theo sát không rời, khuyên thế nào cũng không đi. Cuối cùng nàng cũng đành thản nhiên, đã là dung mạo trời ban, vậy thì cho mọi người no mắt một phen cũng chẳng sao.
Đầu ngõ, Hoắc Phong cùng tùy tùng Hoắc lão tam đang đứng chặn, nhìn bức tường người kín như bưng, hắn liếc mắt ra hiệu. Hoắc lão tam liền tiến lên dò hỏi, một lát sau trở về bẩm: “Gia, hôm nay đại nương tử nhà họ Hồng ra ngoài.”
Quả nhiên đúng như hắn đoán.
Ánh mắt Hoắc Phong lướt nhẹ, như nâng như không nhìn về phía trước, lại là nàng gây chuyện. Hắn nhìn đám nam nhân già trẻ sục sôi kia, cũng phải thừa nhận dung sắc đại nương tử nhà họ Hồng quả thật hiếm có. Dù từ nhỏ hắn thường xuyên ra vào cung cấm, cũng chưa từng thấy gương mặt kiều diễm đến vậy.
Chỉ là bạch Liên Sanh nơi lều tranh, e rằng sẽ dẫn tới nhiều kẻ dòm ngó, cứ phô trương như vậy, sớm muộn cũng rước họa diệt thân. May mà nghe nói nàng có hôn ước với Cẩm Ninh Hầu phủ, cũng đủ dọa lũ tiểu nhân chốn phố phường.
Theo bước chân Liên Sanh chậm rãi về nhà, đám người dần dần dịch chuyển. Hoắc Phong lặng lẽ đi theo phía sau, ánh mắt u ám.
Hồ ly tinh!
Hai bên đường, cửa nhà lần lượt mở ra, có kẻ mắt tinh nhìn thấy phu quân nhà mình đang đứng ngoài, liền vội cúi đầu rụt cổ lủi vào. Cũng có mấy nàng dâu chua ngoa chen thẳng vào đám đông, túm tai trượng phu kéo về nhà, chỉ nghe một tràng “ối ối” vang lên, khiến đám bạn đồng hành cười ầm cả lên.
Đoàn người dần trở nên lộn xộn, những bà thím đến tìm con càng chẳng nể nang, vừa mắng xa xôi vừa lôi con trai đi, miệng không ngớt quát tháo: “Đồ tiểu tử tìm chết, lão nương cho ngươi ăn ngon mặc ấm đi học, hóa ra học được cái thói theo sau ngửi mùi nữ nhân!”
Có đứa gan lớn còn cãi lại: “Nương thật thô tục, nào có chuyện ‘ngửi mùi’ gì chứ! Liên Sanh là đóa phù dung trong nước, sao nương dám báng bổ như vậy!” Nói xong còn lén liếc Liên Sanh một cái, e sợ lời của mẫu thân đã mạo phạm nàng.
Nó càng nói như vậy càng khiến mẫu thân tức đến hoa mắt, nuôi đứa con thế này coi như uổng công, đến cuối cùng thân mẫu còn không bằng người ngoài. Bà lập tức chẳng thèm giữ thể diện nữa, xách con “sói mắt trắng” nhà mình lôi thẳng về.
Bị uy thế của mẫu thân hay thê tử áp chế, đám nam nhân trong Hậu Đoan Môn đều lục tục về nhà. Thế nhưng phía sau vẫn còn một đám đông lớn, đều là người ở phố Triều Dương và Tây Thị. Mọi người nhìn theo Liên Sanh vào trong viện, mới lưu luyến tản đi.
Mặt mày Đỗ thị khó coi đóng cửa lại, trong lòng thầm nghĩ lần sau tuyệt không dám để đại nha đầu ra ngoài một mình nữa, mới ra ngoài chốc lát đã kéo theo cả đám nam nhân. Nếu để Hầu phủ biết được thì còn ra thể thống gì, e rằng cửa ải của Hầu phu nhân cũng khó qua.
Vẻ mặt bà u sầu vào bếp, chẳng bao lâu cơm nước đã xong. Trên bàn bày một đĩa dưa muối, một đĩa đậu phụ hành dầu, một đĩa thịt kho đỏ, cùng cơm kê trộn. Đĩa thịt đặt về phía Liên Sanh và Hồng lão cha, Nhị Nha nhìn mà nuốt nước miếng. Liên Sanh thở dài, đẩy đĩa vào giữa: “Cùng ăn đi.”
Đỗ thị chỉ thấy đại nữ nhi hiểu chuyện hơn nhiều, vui mừng nói: “Tỳ vị con tinh tế, chúng ta ăn rau là được.”
Liên Sanh cũng không khuyên thêm, cầm đĩa lần lượt gắp vào từng bát, khiến Nhị Nha mừng rỡ ăn ngấu nghiến, ăn đến miệng đầy dầu mỡ. Đỗ thị đang định mắng, Hồng lão cha đặt đũa xuống: “Cùng ăn đi, đừng phụ tâm ý của đại nha đầu.”