Buổi chiều ngày mười sáu tháng chạp, Tạ Chiết Ngọc chẳng hề nghỉ ngơi được là bao, sửa soạn lại bản thân cho chỉnh tề, mặc một bộ hắc y gọn gàng, đi đến bên ngoài động phủ của Lý Nhược Phi.
Những lời Tuyết Trung Hối nói cứ lởn vởn mãi trong tâm trí y không tan, hắn nói dạo trước Lý Nhược Phi xuống núi, mang từ bên ngoài về một thiếu niên thần bí không rõ lai lịch, vừa đưa về đã bắt tay vào chuẩn bị thu nhận làm đồ đệ.
Y thực sự kìm nén không nổi mong muốn được xác minh rõ ràng, thế nên cũng chẳng màng đến việc nghỉ ngơi, sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, lại chủ động đến xin diện kiến sư tôn của mình.
Lý Nhược Phi không thích chốn đông người, động phủ của hắn chỉ có mỗi một mình hắn sinh sống.
Thuở nhỏ, Tạ Chiết Ngọc từng cảm thấy, sư tôn chính là sự hội tụ trọn vẹn của tám chữ lớn "thanh quy giới luật" và "thanh tâm quả dục", mang một gương mặt lạnh lùng bễ nghễ chúng sinh, cùng một thân tiên khí tựa như dạo bước trên chín tầng mây.
Mãi về sau, khi đã sống trong động phủ của sư tôn được hai năm, y mới phát hiện ra hắn vốn chẳng hề lạnh lùng, mà chỉ đơn thuần là không thích qua lại với người đời, chỉ thích làm bạn cùng linh thực và linh thú, nuôi chúng rải rác ở khắp mọi ngóc ngách trong động phủ.
Giác Điêu mấy ngày trước có nói, nó còn chẳng thèm coi y ra gì, huống hồ là sư tôn?
Trong lòng Tạ Chiết Ngọc tự biết rõ ràng, sư tôn đặc biệt không thích y, giữa đám đệ tử, y chính là kẻ không lọt nổi vào mắt hắn nhất. Trước kia, thay vì nói y là tiểu đồ đệ của Lý Nhược Phi, thì nói y là đồ đệ của Lâm Bi Trần xem chừng còn thỏa đáng hơn.
Có thể tưởng tượng được, mười năm trước vì để cứu y, Lý Nhược Phi đã phải đặt y ở ngay dưới mí mắt mình suốt hai năm ròng rã, vừa phải tiêu hao linh lực, hao tâm tổn trí, lại còn phải kiên tâm nhẫn tính, kiềm chế sự chán ghét, làm trì trệ thậm chí là tổn hại đến việc tu hành... Chẳng biết Lý Nhược Phi phải chán ghét y đến mức nào.
Bởi vậy, ngay khi tìm được phương pháp song tu chữa trị cùng Tuyết Trung Hối, Tạ Chiết Ngọc liền rời khỏi động phủ của sư tôn, kể từ đó hễ không có việc gì đại sự y đều không chủ động tìm đến cửa nữa, quà cáp định kỳ hay thư từ hỏi thăm đều nhờ Bình Quy chuyển giao.
Hai người có gặp lại nhau thì cũng đều là ở những dịp như đại hội tông môn, không còn những lúc riêng tư ở cạnh nhau nữa.
Y cảm thấy hổ thẹn với sư tôn, ít nhất cũng nên trả lại cho sư tôn một cõi thanh tịnh.
Lúc này đã đi tới bên ngoài kết giới động phủ, y quỳ xuống hành lễ trước kết giới thú: "Sư tôn, đệ tử Tạ Chiết Ngọc có việc cầu kiến."
Linh thú kết giới bằng thanh đồng mang hình dáng rồng uốn lượn trên cánh cổng cao lớn vời vợi, đôi mắt đúc bằng đồng xanh cúi xuống nhìn Tạ Chiết Ngọc, món đồ chết ấy dường như bỗng chốc đã sống lại.
Kết giới mở ra, một làn gió mát khẽ lướt qua đỉnh đầu Tạ Chiết Ngọc, y nghe thấy một tiếng nói trầm thấp: "Vào đi, ta đang ở thú viên."
Tạ Chiết Ngọc đứng dậy rảo bước đi vào, vì bước chân vội vã nên y chẳng hề chú ý đến cỏ cây hoa lá nơi này chưa từng thay đổi dù chỉ là một chút, cũng là bởi tâm trí y vốn đã nhạt nhòa quên lãng.
Ngay cả con đường đi đến thú viên y cũng phải nhọc công nhớ lại một hồi, mặc dù trong suốt hai năm ấy, y chẳng ít lần chui ra chui vào nơi đó, ngay cả tổ nhỏ của đám linh thú y cũng đã từng chui vào rất nhiều.
Đi được nửa đường, mấy chú cừu non đầu đầy lông xoăn vừa kêu be be vừa chặn ngay giữa lối đi, chẳng rõ là chúng đang nô đùa hay đang làm chuyện gì khác.
Tạ Chiết Ngọc mắt nhìn thẳng, đi vòng qua chúng mà tiến về phía trước, y không hề có ý định quấy rầy bất cứ thứ gì trên địa bàn của sư tôn.
Thế nhưng lũ linh thú trong động phủ này lại đang quấy rầy y, con thì ló đầu ló cổ dòm ngó, con lại trực tiếp ngồi chình ình ngay giữa lối đi, lắc đầu nguẩy cổ, đôi mắt cứ đảo quanh liên hồi.
Trong lòng Tạ Chiết Ngọc thầm có sự suy tính, y nghĩ bụng hẳn là chúng cũng giống như con Giác Điêu kia, tất cả đều tôn kính sư tôn như thần minh, đều cho rằng một kẻ phàm tục như y chẳng xứng đáng được đến gần người. Y vốn dĩ là một vũng bùn lầy, mà thần minh thì tuyệt đối không nên bị bùn nhơ vấy bẩn, thế nên lũ linh thú này mới đổ xô ra để ngăn bước y.
Y càng thêm phần cẩn trọng, chẳng dám đụng chạm vào bất kỳ một con linh thú nào, ngay cả một sợi lông của chúng y cũng dè dặt tránh né.
Rảo bước một hồi lâu, xuyên qua những tán cây râm mát, tầm nhìn bỗng chốc trở nên rộng mở.