Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Chương 69: Mùa xuân trên Lưu Hà Phong

Trước Sau

break

Duy chỉ có một điều y không hề mường tượng đến, đó là nếu như Phượng Hoàng mạch kia do chính tay Lâm Bi Trần truyền cho y, thì sau khi Lâm Bi Trần tỉnh lại, cõi lòng hắn sẽ ra sao.

Ngay giờ phút này đây, y chỉ còn màng tới cõi lòng đang khao khát được giải thoát của chính mình mà thôi.

Y mang theo dáng vẻ phơi phới hân hoan mà bước đến trước cửa động phủ của Lâm Bi Trần, từ xa vừa nhìn thấy Giác Điêu và Bình Quy đang canh gác liền chắp tay hành lễ.

Gương mặt tuyệt diễm của y dưới ánh dương mùa xuân sáng ngời rạng rỡ, giữa hàng mày khóe mắt toát lên vẻ thần thái bừng bừng sức sống đã vắng bóng từ lâu, cứ như thể vừa quay trở về dáng vẻ của mười mấy năm về trước.

Thuở ấy, y cũng từng là một vị thiên chi kiêu tử thời niên thiếu được bao người ngước nhìn, xiêm y thanh thoát cốt cách thanh tao, nhan sắc đẹp đến mức chẳng thứ gì sánh kịp. Cho dù chỉ là mớ đồng nát sắt vụn hay cành khô kiếm gỗ nằm gọn trong tay y, thì cũng có thể khiến người đời phải cất lời ngợi khen tựa như mang ngọc ôm châu.

Y đã chẳng còn nhớ rõ nữa rồi.

Y chỉ đầy vẻ hân hoan bước đến trước mặt Bình Quy và Giác Điêu, môi nở nụ cười rạng rỡ mà chắp tay hành lễ, xuất phát từ tận đáy lòng vui sướng vô ngần mà cất tiếng chào buổi sáng, chúc mừng năm mới với chúng.

Giác Điêu không thích y, vẫn nhắm nghiền mắt vờ ngủ như mọi khi.

Bình Quy vẫn chậm chạp đưa mắt nhìn y như cũ, lề mề há miệng cất lời: "Đến thăm sư ca của ngươi đấy à."

"Vâng."

"Vui vẻ đến thế cơ à."

"Vâng!"

"Vậy vào thăm hắn đi, hôm nay là năm mới, ngươi có thể nán lại lâu hơn một chút."

"Vâng ạ!"

"Vào trong chỉ được nhìn thôi, tuyệt đối không được bước xuống Linh Trạch Trì, muốn nói chuyện thì cứ đứng từ xa mà nói với hắn."

"Vâng ạ!"

Bình Quy dùng cái móng vuốt tròn vo mở ra một khe hở trên kết giới phong ấn. Lần này, Tạ Chiết Ngọc chẳng hề luống cuống vội vã, bề ngoài giữ vẻ điềm tĩnh đĩnh đạc cất bước đi vào. Vào trong rồi, y còn ngoảnh đầu lại mỉm cười với Bình Quy: "Đa tạ ngài!"

Bình Quy chậm chạp vẫy vẫy cái móng vuốt tròn vo.

Đợi đến khi y đi vào sâu bên trong động phủ, Bình Quy mới cất lời với con mãnh điêu vừa mở mắt ở bên cạnh: "Y thực sự vô cùng vui vẻ. Y vui vẻ, chủ thượng rồi cũng sẽ thấy vui thôi."

Mãnh điêu hừ một tiếng: "Chủ thượng đã có đồ đệ mới rồi, sẽ chẳng còn thiên vị y nữa đâu."

"Có lẽ là vậy."

"Chắc chắn là vậy. Chủ thượng rồi sẽ được giải thoát thôi."

Tạ Chiết Ngọc từng bước một tiến về phía Linh Trạch Trì, trên gương mặt vẫn luôn vương vấn ý cười. Y đi đến bên ngoài Linh Trạch Trì, vén vạt áo ngồi xuống, khoanh chân đả tọa, dẫu có đau lưng nhức mỏi cũng chẳng hề bận tâm.

Y ngập tràn ý cười ngắm nhìn đài sen bóng kiếm giữa mặt ao, ngắm nhìn Lâm Bi Trần đang chìm sâu vào giấc ngủ ở trong đó.

Cõi lòng y mềm mại ấm áp hóa thành một ao nước mùa xuân.

Một ao nước mùa xuân điên điên dại dại, sôi sục như thiêu như đốt.

Y chẳng nói chẳng rằng, ngoan ngoãn tĩnh lặng đả tọa, vận chuyển linh mạch toàn thân, điên cuồng tìm kiếm Phượng Hoàng mạch đang ẩn giấu bên trong cơ thể mình.

Y thầm cầu nguyện Tuyết Trung Hối không nói dối, y cầu nguyện cho hy vọng lần này sẽ không hóa thành hư không.

Nội soi linh mạch hồi lâu, y nhắm nghiền đôi mắt, toàn thân khẽ run rẩy, mím chặt môi mà thiết tha cầu thần khấn phật trong lòng, khẩn cầu tất cả mọi thần lực tự nhiên lẫn phi tự nhiên đều ra tay tương trợ, giúp y ngày hôm nay được toại sở nguyện.

Thế nhưng, thứ cuối cùng giúp đỡ y lại chẳng phải thần lực, mà là luồng linh lực Tuyết Trung Hối đã đè lên y mà truyền vào từ đêm qua, đè lên y để tưới tắm đan điền, đè lên y để lấp đầy khí hải. Tất cả những gì Tuyết Trung Hối truyền vào đã giúp y chống đỡ vượt qua quá trình nội soi gian nan này, giúp cho linh thức của y chạm thẳng tới linh đài cùng nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn. Tạ Chiết Ngọc rốt cuộc cũng đã tìm thấy Phượng Hoàng mạch ẩn giấu bên trong cơ thể.

Trong lòng y thầm cảm tạ Tuyết Trung Hối, cảm tạ tất thảy những người đã giúp y bước được đến ngày hôm nay, y cầu chúc cho mỗi một người năm mới vui vẻ. Sau đó y mở bừng đôi mắt, đưa ánh nhìn đầy quyến luyến và nồng nhiệt hướng về phía Lâm Bi Trần đang ở trong Linh Trạch Trì.

Tạ Chiết Ngọc kích động đến mức run rẩy cả người, y thì thào gọi hắn: "Sư ca, sư ca..."

Giờ phút này đây, y vô cùng hàm ơn việc bản thân tu luyện là Thuấn Kiếm Thuật. Kiếm của y từng là nhanh nhất, có lẽ hiện tại vẫn là nhanh nhất.

Cách biệt mười năm, vắt ngang mười năm trời đằng đẵng, rốt cuộc y cũng lại được chui rúc vào trong lồng ngực Lâm Bi Trần.

Y nép chặt vào người hắn, ngoại trừ vòng tay ấm nóng này ra thì chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ ngợi thêm điều gì nữa. Trong cơn mông lung, y sinh ra ảo giác rằng Lâm Bi Trần lại cõng mình lên một lần nữa, cõng từ năm Phi Minh thứ tám đến tận năm Phi Minh thứ mười tám, cõng từ họa Sắc Sửu Ma đến họa Song Thể Ma.

Trong cơn hoảng hốt mông lung, Tạ Chiết Ngọc bỗng sinh ra ảo giác, ngỡ rằng bọn họ chưa từng chia xa. Linh Trạch Trì trong vắt lấp lánh chớp mắt đã hóa thành biển lửa đỏ rực cuộn trào.

... Chốn nhân gian, vương triều nhà Chu năm Phi Minh thứ hai mươi chín, đúng vào mùng một Tết Nguyên Đán, Lưu Hà phong đã ngừng rơi tuyết, sắc xuân rạng rỡ bao phủ khắp cả ngọn núi.

Vị thủ đồ xuất chúng nhất qua các thời đại của phái Nghiêu Quang là Lâm Bi Trần, đã kết thúc giấc ngủ say dài đằng đẵng suốt mười năm ròng.

Một tia hồn phách khiếm khuyết của hắn đã quy vị, tất cả những trọng thương chưa khỏi nay đều đã hoàn toàn bình phục, tu vi Bán bộ Hóa Thần từ trước khi chìm vào giấc ngủ trực tiếp xuất hiện điềm báo thăng cấp lên Hóa Thần.

Vân kiếp thiên lôi trên đỉnh Lưu Hà phong chầm chậm ngưng tụ một cách dịu dàng, mang theo thanh thế vô cùng to lớn để chào đón sự thức tỉnh của hắn.

Lâm Bi Trần từ từ mở mắt ra.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương