Viên Ngọc Quý Trên Tay Luật Sư Hoắc

Chương 4: Có anh ở đây, em sợ cái gì?

Trước Sau

break

Hạ Thính Vãn từng cho rằng tai mình có vấn đề. Cô nhìn về phía Kim Văn, xác nhận lại lần nữa: “Cô Kim, cô vừa nói cái gì cơ?”

Kim Văn nói: “Chẳng phải anh trai cô sắp tới đón cô sao? Bảo anh ta lên đây đi, tôi sẽ xác nhận với bảo vệ, cho xe của anh ta được đi vào.”

Hạ Thính Vãn luôn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn, trực giác mách bảo cô: “Không cần đâu cô Kim, dù sao anh cả tôi cũng là đàn ông, nhỡ đâu vào đây bị chụp được, sẽ gây phiền toái cho cô.”

Kim Văn cười như không cười: “Cô có thể gọi điện xác nhận với anh ta một tiếng. Hai năm trước, nhân viên bên cạnh một ảnh đế từng xảy ra chuyện ngay trong lúc đi từ trên lầu xuống, tôi phải đích thân đưa cô đến tay người nhà mới yên tâm được.”

Hạ Thính Vãn biết việc này, thậm chí còn từng xem qua video chưa làm mờ về vụ việc đó. Cô vô thức mở khóa điện thoại, nhưng vẫn hơi do dự.

Kim Văn giật lấy điện thoại trong tay cô, tự ý gọi lại số vừa liên lạc gần nhất.

“Cô Kim?”

Hạ Thính Vãn sửng sốt, định giật lại điện thoại nhưng máy đã kết nối.

“Luật sư Hoắc, vì sự an toàn của Hạ tiểu thư, khả năng cần anh trực tiếp lên lầu đón người.”

Không chậm trễ lấy một giây, Kim Văn cúp máy rồi trả lại điện thoại cho Hạ Thính Vãn.

Hạ Thính Vãn hơi giận: “Cô Kim, tôi hy vọng lần sau cô có thể hỏi ý kiến của tôi trước.”

Hạ Thính Vãn nhìn bề ngoài mềm mỏng, nhưng cũng không phải người không biết giận.

“Được rồi, xin lỗi nhé.”

Kim Văn thản nhiên đáp, chẳng hề để tâm đến sự tức giận của cô.

Hạ Thính Vãn bực bội, luôn cảm thấy cô ấy không hề vì sự an toàn của mình mà chỉ đơn thuần muốn gặp Hoắc Hành Giản một lần.

“Cô…” 

Hạ Thính Vãn khẽ nhíu mày: “Có phải cô quen anh cả tôi không?”

Bình thường khi ra ngoài, cô không bao giờ đem người nhà họ Hoắc ra làm lá chắn. Cô cũng chắc chắn mình chưa từng tiết lộ mối quan hệ giữa mình và nhà họ Hoắc cho Kim Văn. Nhưng cô cũng không cố tình giấu giếm, bởi với tư cách là nhà thiết kế thời trang, co đã tiếp xúc với không ít minh tinh trong giới, và một số người cũng biết cô là con nuôi ở nhà họ Hoắc. Thường thì phải là mối quan hệ khá thân thiết họ mới biết.

Kim Văn hôm qua trong điện thoại đã khẳng định chắc nịch anh cả của cô là Hoắc Hành Giản, nói không chừng hai người họ thật sự quen nhau.

Quả nhiên, Kim Văn cong môi: “Quen chứ, hai năm trước quen nhau ở Hương Giang.”

Thật sự là quen nhau, Hạ Thính Vãn hỏi: “Tại sao cô lại muốn gặp anh cả tôi?”

Kim Văn cười đầy bí hiểm: “Lát nữa cô sẽ biết.”

Kim Văn vốn nổi tiếng trong giới là người khó hầu hạ, lúc Hạ Thính Vãn tới đã chuẩn bị tinh thần bị từ chối rồi. Thế mà cuối cùng, Kim Văn lại nhận lời xin lỗi và chấp nhận phương án của cô. Hạ Thính Vãn không khỏi hoài nghi, có phải cô ấy nể mặt Hoắc Hành Giản mới tạo điều kiện cho mình hay không. Thế nhưng sự việc kể với Hoắc Hành Giản đêm qua, hắn cũng chẳng hề tỏ ra bộ dạng là quen biết Kim Văn.

Không có thời gian để Hạ Thính Vãn suy nghĩ miên man, cô muốn tranh thủ thời gian để hiểu rõ yêu cầu của Kim Văn về bản thảo mới.

“Tôi đã nói rồi, hình tượng đối ngoại của tôi là thanh lịch và trí thức. Trong giới giải trí không thiếu người có tính cách này, tôi hy vọng chiếc váy cưới có thể làm nổi bật được khía cạnh khác biệt của tôi.”

“Về sở thích cá nhân của tôi cô cũng biết rồi, chỉ nhấn mạnh thêm một điều: tôi là đại sứ công ích bảo vệ môi trường, cũng từng tham gia rất nhiều hoạt động tương tự, vì vậy chất liệu váy cưới của cô bắt buộc phải đạt tiêu chuẩn thương hiệu phát triển bền vững.”

Hạ Thính Vãn gật đầu: “Chuyện này cô cứ yên tâm.”

Hai người trò chuyện trong phòng khách hồi lâu, Hạ Thính Vãn liếc nhìn chiếc đồng hồ trang trí trên tường, đã gần đến giờ Hoắc Hành Giản đến đón.

Hạ Thính Vãn mím môi, hơi khát, nhưng ly nước Kim Văn đưa, cô chỉ nhấp môi một chút. Không phải không tin tưởng Kim Văn, mà là cô không muốn dùng phòng vệ sinh ở nhà người khác. Một số người rất kỵ điều này, cô không chắc chắn nên sẽ không làm.

“Hạ tiểu thư, lớp trang điểm của cô bị lem rồi.” Kim Văn đột nhiên nhắc nhở.

Hạ Thính Vãn ngơ ngác sờ mặt: “Hả?”

“Phòng vệ sinh ở đằng kia, cô có thể vào sửa sang lại một chút.” Kim Văn chỉ đường cho cô.

“Cảm ơn ạ.” Hạ Thính Vãn vội vàng đứng dậy.

Chỉ là đến phòng vệ sinh xem thử, Hạ Thính Vãn lại nhíu mày, đâu có lem chút nào. Chẳng lẽ hiểu biết về trang điểm của minh tinh và người bình thường khác nhau? Đây cũng coi là một sự thất lễ nhỏ, nhưng Hạ Thính Vãn vẫn chọn tin tưởng Kim Văn. Cô dặm lại lớp trang điểm thanh mảnh, xác nhận không tỳ vết mới bước ra khỏi phòng vệ sinh.

“Luật sư Hoắc, anh thật sự không nhớ ra tôi sao?”

Giọng nói mềm mại của Kim Văn trong đêm tối tại căn biệt thự cao cấp gợi lên những suy tưởng miên man. Hạ Thính Vãn khựng bước chân, nhìn thấy nữ minh tinh yêu mị kia đang định lướt ngón tay qua cổ áo vest của Hoắc Hành Giản. Nhưng cô ấy không thực hiện được, Hoắc Hành Giản lùi lại một bước, lạnh lùng nói: “Tự trọng.”

“Luật sư Hoắc, anh vẫn không hiểu phong tình như ngày nào, chẳng thay đổi chút nào cả.”

“Xin lỗi.”

Hoắc Hành Giản đáy mắt không chút độ ấm: “Tôi không nhớ mình từng có giao thoa về thời gian hay không gian với cô Kim.”

“Không sao đâu mà.”

Kim Văn cười tủm tỉm: “Quý nhân hay quên sự, giờ làm quen lại cũng chưa muộn.”

Hạ Thính Vãn thấy tay cô ta lại định vươn tới, bèn tiến lên ngăn cản: “Cô Kim, cô làm gì vậy?”

Kim Văn quay người, cười như không cười nhìn Hạ Thính Vãn, vẻ mặt bất cần.

Hạ Thính Vãn kinh ngạc: “Cô sắp kết hôn rồi mà!”

Kim Văn sững sờ, rồi cười đến nghiêng ngả: “Tôi thật không biết nên khen cô đơn thuần, hay đồng tình với sự ngu ngốc của cô đây.”

“Cô nói cái nào tôi cũng không vui đâu.”

Hạ Thính Vãn túm lấy Hoắc Hành Giản định rời đi: “Hôm nay muộn rồi, công việc tiếp theo tôi sẽ trao đổi với cô sau, chào cô.”

Kim Văn nhìn họ rời đi, chỉ thấy đáng tiếc, cực phẩm thế này mà không “húp” được thì đời còn gì thú vị nữa.

Hạ Thính Vãn mất bố mẹ từ sớm nên hiểu chuyện và độc lập. Trải qua sự giáo dục kỹ lưỡng của nhà họ Hoắc nhiều năm, cô vốn là người có giáo dưỡng cao, chưa từng mặt đối mặt bộc lộ tính khí xấu với ai, nhất là người này lại còn là khách hàng của cô.

Ánh mắt Hoắc Hành Giản dừng trên bàn tay Hạ Thính Vãn đang túm lấy cánh tay mình.

Mãi đến khi lên xe, Hạ Thính Vãn vẫn còn tức giận.

Hoắc Hành Giản hỏi: “Giận cái gì?”

Giọng nói trầm thấp kèm theo ý cười thoang thoảng.

Hạ Thính Vãn liếc mắt lườm hắn: “Cô ta sắp kết hôn rồi mà sao lại đối xử với anh như vậy?”

Hoắc Hành Giản bình thản khởi động xe: “Đối xử với anh như thế nào?”

“Thì… thì chính là cái kiểu đó đó.” Hạ Thính Vãn lẩm bẩm.

Trong lòng cô, Hoắc Hành Giản là vầng trăng sáng trên cao. Mấy năm nay chưa từng nghe hắn có tai tiếng lung tung nào trong gia tộc, huống chi là dính líu đến một nữ minh tinh. Một khi bị chụp được, hình tượng của Hoắc Hành Giản sẽ sụp đổ, gây bất lợi cho sự nghiệp của hắn.

Hạ Thính Vãn không thích hành vi của Kim Văn, đang định nói thêm gì đó thì điện thoại vang lên. Là cuộc gọi từ Từ Uyển Linh, mắt cô sáng rực lên: “Dì Linh, dì đi công tác về rồi ạ?”

Từ Uyển Linh đáp, rồi hỏi: “Anh cả con có đang ở cùng con không?”

“Dạ có, anh cả đang tới đón con.”

“Về ngay đi, tối nay ăn cơm ở Bắc viện. Anh cả con đột nhiên đi mất, ông bà nội không vui chút nào, đồ ăn đã phải hâm nóng mấy lần rồi.”

Tim Hạ Thính Vãn run lên, xong đời rồi.

Cúp máy, giọng Hạ Thính Vãn run run: “Anh cả, sao anh không nói với em hôm nay có gia yến?”

Hoắc Hành Giản: “Có bận việc, anh không cho họ gọi điện.”

“Đều tại em.”

Hạ Thính Vãn hối hận không thôi: “Biết rõ anh về, dì Linh và chú Hoắc thế nào cũng kết thúc hành trình sớm hơn, cả nhà tụ họp, vậy mà em lại quên mất.”

“Có anh ở đây.”

Hoắc Hành Giản nhẹ giọng trấn an: “Em sợ cái gì?”

Hạ Thính Vãn ngẩn người nhìn hắn, trái tim đột nhiên trở nên bình tĩnh đến lạ thường.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương