Hạ Thính Vãn ôm Tiên Bối trở về phòng. Cô nằm trên giường suy nghĩ về biểu cảm lúc nãy của Hoắc Hành Giản, trông hắn có vẻ hơi đau lòng. Hoắc Hành Giản tất nhiên không nói gì cả, chỉ bảo cô về phòng nghỉ ngơi.
Cô nhớ rõ hồi còn nhỏ, mối quan hệ giữa Hoắc Hành Giản và ông nội vẫn rất tốt. Vậy mà giờ đây, chỉ vì một bữa cơm mà lại thành ra thế này, trong lòng hắn chắc chắn không dễ chịu. Nhưng mà, cái đêm tám năm trước đó, vì sao ông nội lại bắt người quất roi anh cả? Chẳng lẽ hai người họ có khúc mắc với nhau vì chuyện này?
Hạ Thính Vãn nghĩ mãi không ra. Hoắc Hành Giản không nói với cô, mà cô cũng không thể nào chạy đi hỏi lão gia tử được. Trong lúc miên man suy nghĩ, Hạ Thính Vãn ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
---
Hôm sau, Hạ Thính Vãn tính toán xác nhận lại với phía Mộ Dung một lần cuối, nếu không chịu hòa giải thì chỉ có thể báo cảnh sát.
Hôm nay cô mặc một bộ váy dệt kim màu xanh lục nhạt, không biết mặc gì nên cô cứ tùy tiện chọn bộ trang phục lười biếng này. Đeo xong đôi khuyên tai ngọc trai, cô vừa ra khỏi phòng thay đồ định hướng ra cửa thì bị Hoắc Hành Giản gọi lại: “Qua đây ăn cơm.”
Hạ Thính Vãn ngoái đầu lại, thấy Hoắc Hành Giản mặc sơ mi trắng quần âu thì sửng sốt, hỏi: “Anh cả, sao anh không ngủ thêm một lát nữa?”
Đồng hồ sinh học hình thành bao năm qua không dễ sửa, hơn nữa Hoắc Hành Giản cũng không phải là người thích ngủ nướng. Hắn đi thẳng tới nhà ăn, biết rõ Hạ Thính Vãn sẽ đi theo sau.
Dì giúp việc ở Nam viện hôm nay nấu cháo yến mạch sữa dừa, đúng món Hạ Thính Vãn thích. Hoắc Hành Giản gắp trứng chiên vào đĩa cho cô, ôn tồn dặn dò: “Sau này nhớ ăn sáng xong rồi mới đi làm.”
Hạ Thính Vãn chột dạ, ngơ ngác đáp: “Dạ vâng.”
“Ăn từ từ thôi.
Hoắc Hành Giản thấy hai má cô phồng lên vì ăn, nhắc nhở: “Phòng làm việc của em mà còn sợ trễ sao? Ăn xong anh đưa em đi làm.”
Đôi mắt hạnh của Hạ Thính Vãn mở to hết cỡ. Anh cả của cô - một luật sư nguyên tắc nhất, vậy mà lại dung túng cho cô đi làm trễ. Cô nhớ mãi lần anh hai suýt nữa đi thi trễ vì một bài kiểm tra quan trọng, đã bị anh cả huấn cho một trận lạnh lùng và nghiêm khắc đến thế nào.
Hoắc Hành Lãng từ nhỏ đã sợ Hoắc Hành Giản, lần này người đã về nước, anh ta sợ tới mức trốn luôn ở khách sạn không dám về nhà. Từ Uyển Linh là phó tổng tài điều hành toàn cầu của tập đoàn khách sạn Dụ Vinh, nên anh ta coi khách sạn như nhà mình vậy.
Phòng làm việc của Hạ Thính Vãn cách nhà khá xa, nếu không kẹt xe thì cũng mất 40 phút đi đường. Từ Uyển Linh đã sắp xếp xe và tài xế cho cô. Thực ra ở trung tâm thành phố cô cũng có một căn hộ nhỏ, nhưng có lần Từ Uyển Linh bị bệnh nhập viện, vì sợ ảnh hưởng tới công việc của cô nên không báo cho cô biết. Nếu không phải Hoắc Hành Lãng lỡ lời, có lẽ chờ cho tới khi Từ Uyển Linh phẫu thuật xong cũng chẳng hề hay biết.
Chuyện này khiến lão phu nhân không hài lòng, bà ta bảo nuôi con gái lớn thế này để làm gì. Từ Uyển Linh thì biện hộ cho cô, bảo người giúp việc và hộ lý có thể chăm sóc bà, nhưng lão phu nhân vẫn nói con gái là niềm an ủi, có người nói chuyện thủ thỉ là tốt nhất. Bản thân cô vốn đã tự trách, nghe được những lời này ở ngoài cửa phòng bệnh lại càng cảm thấy không có chỗ dung thân. Kể từ đó, cô liền dọn về nhà.
Hoắc Thanh Dương biết được lòng hiếu thảo của cô nên đã dành riêng một căn phòng nhỏ ở Nam viện để cô làm phòng thiết kế độc lập.
Sáng nay vì không may gặp phải giờ cao điểm, Hạ Thính Vãn nhận được ba cuộc gọi từ trợ lý. Khi chỉ còn một đoạn đường ngắn nữa, cô trực tiếp xuống xe, nói: “Anh cả, em đi đường tắt từ bên này, anh về đi, không cần bận tâm đến em đâu.”
Hoắc Hành Giản không thể vứt xe ở đó, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô xuống xe. Dáng người mảnh khảnh trong bộ váy xanh nhạt hòa vào dòng người, lúc đó hắn mới buông lỏng được sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn.
Tới phòng làm việc, trợ lý báo cho Hạ Thính Vãn biết Mộ Dung đang ngang nhiên thảo luận về bức thiết kế bản thảo đó với người hâm mộ trên mạng.
Hạ Thính Vãn lại không hề sốt ruột, hỏi trợ lý: “Bên phía Tiểu Lâm nói thế nào?”
Trợ lý: “Cô ta bảo chúng ta đưa ra bằng chứng.”
“Báo cảnh sát đi.”
Hạ Thính Vãn nói: “Để cảnh sát tới điều tra, dù sao chúng ta cũng chứng minh được thiết kế bản thảo là của mình, Kim Văn cũng là nhân chứng quan trọng.”
Trong giới thiết kế luôn xảy ra chuyện đạo nhái, nên Hạ Thính Vãn làm việc rất kỹ. Mỗi lần tới gặp Kim Văn thảo luận chi tiết thiết kế váy cưới, cô đều chụp ảnh lại để lưu dấu quá trình làm việc. Mộ Dung có đăng bài, nhưng trong tay cô lại có cả quá trình thiết kế hoàn chỉnh, bao gồm cả những bản phác thảo bị loại bỏ.
Trợ lý vội đáp: “Vậy còn mạng xã hội thì sao ạ…”
“Để tôi tự liên hệ với nền tảng phản ánh tình hình.”
Yêu cầu của cô là Mộ Dung phải xóa bỏ nội dung xâm phạm quyền lợi, nhưng phải đợi nền tảng xác minh. Sau khi cử chứng thành công, nền tảng sẽ tự động xóa bài đăng, mất khoảng một đến hai ngày.
Thế nhưng, kẻ vô liêm sỉ thì vô địch thiên hạ. Cô trợ lý cũ Tiểu Lâm của Hạ Thính Vãn lại lên mạng nhận vơ bản thảo thiết kế váy cưới mà Mộ Dung đăng là của mình. Hơn nữa, Tiểu Lâm còn công khai quá trình thiết kế. Hạ Thính Vãn tức đến bật cười, bài viết đó giống hệt những gì cô đang giữ trong tay, dù là vẽ lại cũng không sai khác một li, Tiểu Lâm này đúng là sao chép 1:1.
Cảnh sát tới rất nhanh, sau khi hiểu rõ sự tình liền triển khai điều tra. Hạ Thính Vãn chỉ cần chờ đợi là được, nhưng lại có người không chịu buông tha cô, muốn bôi nhọ thanh danh của cô.
Nhờ ké chút nhiệt từ Mộ Dung, chỉ trong một buổi chiều mà Tiểu Lâm đã tăng cả vạn người theo dõi. Người hâm mộ cũng có người học ngành thiết kế, họ hỏi cô ta tốt nghiệp trường nào, làm việc ở đâu. Tiểu Lâm cũng đưa ra thông tin cá nhân đều là thật, cô ta tốt nghiệp một trường đại học nổi tiếng trong nước.
Nhưng khi nhắc tới nơi làm việc, cô ta lại dùng tông giọng đầy ấm ức, nhắc tới chuyện mình đã từ chức, ngụ ý rằng nguyên nhân là do cấp trên muốn đánh cắp tác phẩm thiết kế của cô ta. Điệu bộ “vừa ăn cướp vừa la làng” đó thực sự vô cùng đáng ghê tởm.
Phòng làm việc của Hạ Thính Vãn tuy là xưởng nhỏ nhưng danh tiếng lại không hề nhỏ. Năm mười mấy tuổi, cô từng tham gia chương trình thiết kế và để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng khán giả. Sau đó trong thời gian học đại học, cô đã tự thành lập phòng làm việc riêng. Vì cảm thấy năng lực chưa đủ nên cô lại chạy ra nước ngoài tu nghiệp.
Hai năm trước, bộ váy cưới lễ phục đầu tiên cô thiết kế sau khi về nước – “Đầy Sao” đã được một nữ minh tinh hạng A với danh tiếng lẫy lừng hoàn mỹ thể hiện trên thảm đỏ tại liên hoan phim cuối năm, từ đó tiếng lành đồn xa. Tất nhiên, danh tiếng của bộ lễ phục còn lớn hơn cả tên tuổi của cô. Đây là mối duyên do sư phụ Tuyên Hồng của cô kết nối, nếu không thì với vị thế của người ta trong giới, sẽ chẳng bao giờ mặc váy cưới lễ phục do một người mới như cô thiết kế.
Năm đó, phòng làm việc đứng tên được công ty của sư phụ cô thu mua, nhưng thực chất là do Tuyên Hồng bỏ tiền túi ra mua. Nghe Vãn phòng làm việc không thuộc nhãn hiệu HONG, mà thuộc về cá nhân Tuyên Hồng. Nếu là công ty thu mua thì công ty có quyền nhúng tay vào quyền quản trị, quyền sở hữu trí tuệ, quyền hợp đồng và tài sản của phòng làm việc. Mà một công ty cao cấp lớn như thế, dù Tuyên Hồng là người sáng lập thì cũng không phải chuyện gì cũng do bà ấy một mình quyết định.
Cuối cùng, bà ấy lấy danh nghĩa cá nhân để mua lại phòng làm việc của Hạ Thính Vãn. Dù Tuyên Hồng là chủ sở hữu, nhưng bàấy chưa bao giờ lạm dụng quyền hạn đó. Bàấy đối xử với Hạ Thính Vãn thật lòng và yêu thương như con gái ruột.
Hiện tại, Nghe Vãn phòng làm việc lấy Hạ Thính Vãn làm trung tâm, cô có quyền quyết định cao nhất. Từ trợ lý tới thợ may, kỹ thuật viên rập và chuyên viên trang điểm, cũng như nhân viên hành chính và hậu cần, tất cả đều phục vụ cho các dự án thiết kế của Hạ Thính Vãn.
Giờ đây, người hâm mộ của Tiểu Lâm thông qua vài lời của cô ta đã mò ra tài khoản chính thức của phòng làm việc, để lại những bình luận câu sau ác ý hơn câu trước. Hạ Thính Vãn ngồi không yên, cô vẫy tay gọi trợ lý: “Sắp xếp lại tất cả tài liệu bản thảo thiết kế cho chị, chị sẽ đích thân làm một buổi minh oan trên mạng.”
------------------