[Ting — Tìm thấy ký chủ, hệ thống đang được cài vào...] Một cơn đau đột ngột ập đến trong đầu Uông Tiểu Vũ, cô ngất đi.
Tiếng chim hót líu lo trong trẻo và tiếng suối chảy róc rách đánh thức Uông Tiểu Vũ, cô từ từ mở mắt ra.
Đập vào mắt không phải là trần nhà màu hồng quen thuộc trong phòng cô mà là bầu trời xanh biếc. Uông Tiểu Vũ chống tay xuống đất, "vụt" đứng bật dậy, lúc này mới phát hiện ra mình vừa nằm trong bụi cỏ ven sông.
Nhìn những dãy núi trập trùng phía xa, dòng sông trong veo thấy đáy, tiếng chim hót không ngớt, xa xa thỉnh thoảng còn vọng lại tiếng gầm của loài thú không rõ tên, Uông Tiểu Vũ nhất thời ngây người.
Chắc mình đang mơ? Cô véo mạnh vào mình một cái, đau đến mức nước mắt cứ đảo quanh hốc mắt.
Đây không phải là mơ!
Mẹ ơi, tình huống gì thế này? Đây là đâu?
Không phải cô đang ở trong phòng nghịch cái cuốc vàng nhỏ không rõ niên đại vừa mua được ở chợ đồ cổ sao? Sao đột nhiên lại đến nơi hoang dã này?
Uông Tiểu Vũ quan sát địa hình một chút, quyết định đi dọc theo con đường nhỏ ven sông xuống hạ lưu, muốn tìm người để hỏi xem đây là đâu.
Xoa xoa cái đầu vẫn còn hơi đau, cô hít một hơi thật sâu không khí trong lành, bước trên con đường nhỏ gập ghềnh đầy sỏi đá, cô đột nhiên nhớ lại câu nói nghe được trước khi ngất đi: Tìm thấy ký chủ? Hệ thống? Cài vào?
Xuyên không? Không thể nào?
Ừm ừm, không đâu, không thể nào! Chắc chắn là do cô đọc tiểu thuyết nhiều quá nên tẩu hỏa nhập ma rồi!
Mặt trời dần lên cao, Uông Tiểu Vũ đi đến mức hai chân mềm nhũn, cũng không tìm thấy bóng người. Bây giờ cô mồ hôi đầm đìa, bụng đói cồn cào, môi cũng hơi khô nứt.
Cô nhìn dòng nước trong vắt, rửa mặt rửa tay, cảm thấy mát mẻ hơn nhiều rồi tiếp tục đi về phía trước.
Dù khát, nhưng Uông Tiểu Vũ đã quen uống nước khoáng được tinh lọc nhiều lần nên không dám uống thứ nước tuy trông có vẻ sạch sẽ này.
Đột nhiên, Uông Tiểu Vũ nghe thấy tiếng người loáng thoáng.
“Có ai không? Cứu mạng với!” Uông Tiểu Vũ hét lớn về phía phát ra âm thanh.
Bấy giờ là mùa hè, cỏ mọc hơi rậm, nơi phát ra âm thanh là một khu rừng nhỏ, từ chỗ cô không có đường đi sang đó. Uông Tiểu Vũ có chút sợ hãi, không dám đi xuyên qua bụi cỏ, sợ bị rắn cắn.
Tiếng nói chuyện dừng lại, nhưng cũng không có động tĩnh gì khác. Sợ đối phương không nghe thấy, Uông Tiểu Vũ liên tục la lớn: “Xin chào? Cứu tôi với! Tôi bị lạc đường rồi!”
Lần này cô nghe thấy tiếng bước chân đi về phía mình. Cô vui mừng khôn xiết, cuối cùng cũng có thể rời khỏi con đường nhỏ ven sông tưởng chừng như đi mãi không hết này.
Tuy nhiên, hai phút sau, cô hối hận vì đã kêu cứu!
Nhìn mấy người đàn ông tay cầm gậy gỗ từ trong rừng chui ra, Uông Tiểu Vũ nhất thời cảm thấy lông tóc sau gáy dựng đứng.
Ai có thể cho cô biết tại sao mấy người đàn ông da ngăm đen, thân hình cao to vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn này lại chỉ mặc một chiếc váy da thú không?
Tóc của họ không ngoại lệ đều xõa tung trên vai, ngoại trừ người đàn ông cao nhất đội trên đầu một vòng cỏ bện không rõ tên, trông hơi giống khăn quấn đầu, khiến mái tóc dài của hắn trông thuận mắt hơn một chút.
Một người trong số họ gánh một cây gậy gỗ, hai đầu treo vài con mồi như thỏ, gà rừng, còn có hai người đang khiêng một con... heo rừng?!... màu đen bị trói bốn chân treo ngược trên cây gậy gỗ thô. Cái nanh nhọn hoắt kia, chắc không phải heo nhà đâu!
Ông trời ơi, xin hãy nói với cô rằng cảm giác không gian và thời gian hỗn loạn này chỉ là ảo giác của cô thôi!
Đúng rồi, chắc là đang quay phim?
Uông Tiểu Vũ nhìn khắp bốn phía, không có máy quay, không phải quay phim!!
OMG! Thật sự là cô đã cẩu huyết xuyên không rồi?
Nghe tiếng thú hoang tru lên từng hồi từ khu rừng xa xa, Uông Tiểu Vũ khó khăn nuốt nước bọt... Bọn họ đây là đi săn trở về?!
Tại sao tiếng nói chuyện của họ lại xì xà xì xồ, cô không hiểu một chữ nào cả?
Tại sao sau khi nhìn thấy cô, mắt họ đều lộ ra ánh nhìn hung tợn như sói, rồi lao về phía cô?