Xuyên Đến Dị Giới: Trồng Trọt Ở Bộ Lạc Nguyên Thủy

Chương 28: Điểm Mạnh Và Điểm Yếu

Trước Sau

break

Nguyệt Lượng thấy hành động của Uông Tiểu Vũ, bèn lên tiếng hỏi thẳng: “Chị dâu chê Mạc chưa làm cỏ lót giường mới sao? Loại cỏ này không hợp để lót giường đâu, em dẫn chị đi tìm loại cỏ tốt hơn.”

Uông Tiểu Vũ lắc đầu không muốn đi, chỉ vào đám cỏ bồ.

Nguyệt Lượng thấy thái độ của cô kiên quyết, bèn cười nói: “Vậy em đi mượn một con dao đá.”

Người đi giặt quần áo thường sẽ mang theo dao đá.

Bởi vì khi đi giặt, họ sẽ tiện thể mang theo giỏ tre hoặc thứ gì đó tương tự ra bờ sông, bên trong đựng chút thịt ốc hoặc thịt hến có mùi tanh để đặt vào đám cỏ nước ven sông nhằm dụ tôm, cá, cua chui vào.

Đợi giặt xong quần áo da thú thì ít nhiều cũng sẽ có thu hoạch, lúc này dao đá sẽ phát huy tác dụng, làm sạch tôm cá cua rồi mang về là có thể nấu được ngay.

Mượn được dao đá, Nguyệt Lượng không nói hai lời liền xuống sông cắt cỏ bồ, còn Uông Tiểu Vũ thì tay không đứng bên cạnh nhìn.

Uông Tiểu Vũ cõng một bó cỏ bồ nho nhỏ trên lưng, nhìn Nguyệt Lượng đang sải bước dài phía trước, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Nguyệt Lượng đã bị bó cỏ bồ khổng lồ che khuất hoàn toàn, thứ cô có thể thấy chỉ là một bó cỏ bồ to tướng đang di chuyển.

Bó cỏ bồ này tuy trông có vẻ nhẹ nhưng thực ra vẫn còn đẫm nước. Cô chỉ cõng một bó cỏ nhỏ, chưa bằng một phần năm bó cỏ lớn của Nguyệt Lượng, nên cũng coi như nhẹ nhàng.

Nhưng cô cảm thấy nếu thêm chút nữa thôi, có lẽ cô đi cũng thấy nặng nhọc.

Vậy mà Nguyệt Lượng cõng cả một bó lớn như thế vẫn ung dung như không, sự chênh lệch thể lực này...

E là cô có dốc hết sức cũng không đuổi kịp.

Tuy quen biết Nguyệt Lượng và Mạc chưa lâu, thời gian có thể nghe hiểu họ nói chuyện còn ngắn hơn, nhưng Uông Tiểu Vũ tin chắc rằng họ sẽ bảo vệ mình.

Nhưng nếu muốn sinh tồn trong bộ lạc này, cô không thể lúc nào cũng dựa dẫm vào Nguyệt Lượng và Mạc, nhất là khi còn có An và Hoàng Diệp đang có ý đồ xấu với cô.

Thể lực không theo kịp thì phải có sở trường ở phương diện khác. Nghĩ tới nghĩ lui, ngoài bộ não của mình và "hệ thống" chưa rõ kia, cô chẳng còn gì để trông cậy.

Những kiến thức trong đầu... ví dụ như máy tính, điện thoại, game, các loại APP, hay kỹ năng phối đồ thời trang, ở cái thế giới nguyên thủy chỉ mặc da thú che thân này, tất cả đều trở thành vô dụng!

Nơi này có lẽ cần kiến thức về sản xuất nông nghiệp, y dược, mà những thứ này đối với một tiểu thư được nuông chiều sống ở thành phố như cô, có lẽ cũng chẳng hơn cư dân bộ lạc là bao.

Suy đi tính lại, Uông Tiểu Vũ cuối cùng rút ra kết luận: muốn sống tốt hơn ở thế giới này, vẫn phải nỗ lực nâng cấp "hệ thống"!

Trải cỏ bồ lên mái nhà để phơi là một việc khá mới lạ đối với Uông Tiểu Vũ. Cô còn chưa kịp động tay thì Nguyệt Lượng đã trải đều cỏ ra xung quanh mái nhà hình tròn để phơi.

Lúc này mặt trời sắp lên đến đỉnh đầu, Nguyệt Lượng rủ Uông Tiểu Vũ đến nhà Ba Tiêu xem có việc gì cần họ giúp không.

Trên đường đi, Nguyệt Lượng líu ríu không ngừng, Uông Tiểu Vũ mới hiểu ra, bộ lạc Nữ Oa vì thiếu nhân lực và tài nguyên nên thường thì hai, ba gia đình sẽ ăn chung với nhau.

Mấy năm nay cô ấy và Mạc đều ăn chung với Ba Tiêu và Đại Sơn. Ba Tiêu thì cô đã gặp, chính là cô gái gầy gò hôm qua mang cơm lam đến cho họ.

Mạc và Đại Sơn phụ trách săn bắn tìm thức ăn, còn cô ấy và Ba Tiêu thường làm những việc như dọn dẹp nhà cửa, đào rau dại, nấu cơm.

Cô ấy và Mạc là anh em ruột, còn Đại Sơn và Ba Tiêu là chị em ruột.

Thì ra là vậy, Uông Tiểu Vũ bừng tỉnh hiểu ra, nhưng lại có chút nghi hoặc. Mấy năm nay đều là bốn người họ ăn chung, nhưng họ đều còn rất trẻ, vậy cha mẹ của họ đâu? Lẽ nào đều đã qua đời?

Chỉ là cô không biết nói ngôn ngữ của bộ lạc Nữ Oa, hơn nữa câu hỏi này có hơi đường đột, nên đành tạm thời gác lại thắc mắc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương