Có lẽ ngủ như vậy sẽ mềm mại và thoải mái hơn một chút, nhưng Uông Tiểu Vũ rất không quen, luôn cảm thấy nó giống ổ của động vật chứ không phải giường cho người nằm.
Đã quyết định ở lại đây lâu dài thì điểm này cô nhất định phải thay đổi. Chỉ là nhiệm vụ hiện tại lại là đan bồ đoàn, hoàn thành nhiệm vụ tân thủ để nhận phần thưởng.
Uông Tiểu Vũ làm theo phương pháp mà hệ thống chỉ dẫn, gom cỏ bồ lại, vặn xoắn thành từng bó rồi bắt đầu tết lại như bím tóc. Việc này làm rất dễ, Ba Tiêu và Nguyệt Lượng cũng bất giác lấy cỏ bồ ra học theo cô.
Chẳng mấy chốc, một bím cỏ bồ dài đã được tết xong. Uông Tiểu Vũ bắt đầu cuộn nó lại thành từng vòng tròn, vừa cuộn vừa dùng lõi cỏ bồ dẻo dai để cố định lại phần đã cuộn.
Rất nhanh, hình dạng ban đầu của một chiếc đệm bồ đoàn nhỏ đã hiện ra dưới tay Uông Tiểu Vũ, khiến Nguyệt Lượng và Ba Tiêu kinh ngạc đến sững sờ!
Nguyệt Lượng sau khi kinh ngạc thì nhanh chóng mừng rỡ ra mặt: “Em đã nói rồi mà, chị dâu là sao may mắn mà Nữ Oa Chân Thần ban cho chúng ta, quả nhiên không sai! Ngay cả thánh đoàn mà chị cũng làm được!”
Uông Tiểu Vũ đang chuyên tâm đan bồ đoàn, có chút ngơ ngác nhìn về phía Nguyệt Lượng. Cái bồ đoàn đơn giản này, ở đây lại gọi là thánh đoàn? Bọn họ không biết làm? Tối qua người phụ nữ lớn tuổi chống gậy kia không phải cũng ngồi trên bồ đoàn hay sao?
Ba Tiêu đột nhiên có chút lắp bắp: “Phu... phu nhân, có thể dạy tôi không ạ?”
Uông Tiểu Vũ nhìn ánh mắt vừa lo lắng bất an lại vừa tràn đầy mong đợi của Ba Tiêu, ngẩn ra một lúc rồi gật đầu. Cô cầm lấy bím cỏ lớn đã tết xong trong tay cô ấy, bắt đầu cuộn thành vòng tròn. Cứ cuộn một vòng, lại dùng sợi cỏ bồ nhỏ mà dẻo dai cố định lại, rồi tiếp tục cuộn vòng tiếp theo.
Cách làm quả thực rất đơn giản, chẳng mấy chốc Ba Tiêu và Nguyệt Lượng đã học được. Uông Tiểu Vũ cầm lấy bán thành phẩm của mình lên làm tiếp, còn hai người Nguyệt Lượng và Ba Tiêu thì miệng cười toe toét đến tận mang tai, vui vẻ ngồi trên bồ đoàn, thỉnh thoảng còn lén nhìn Uông Tiểu Vũ một cái, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái và biết ơn.
Uông Tiểu Vũ: ...
Cô đã làm gì rồi?
Cô vừa thấy buồn cười vừa thấy xót xa, lại có chút nghi hoặc: Cái bồ đoàn này đan dễ hơn nhiều so với rổ rá, tại sao họ lại không biết làm?
Rào cản ngôn ngữ khiến họ không thể giao tiếp, Uông Tiểu Vũ dứt khoát tạm thời không nghĩ đến những chuyện này nữa, chuyên tâm hoàn thành nhiệm vụ tân thủ. Cuộn bồ đoàn lại không khó, nhưng việc cố định và khâu lại khá tốn thời gian.
Khi cô khâu chặt phần cuối của bím cỏ bồ vào chiếc đệm để hoàn thành thì trời đã về hoàng hôn. Mùa hè có rất nhiều muỗi và côn trùng, nhưng Nguyệt Lượng đã đốt ngải cứu ở góc nhà nên cũng không có con gì bay vào.
[Chúc mừng chủ nhân đã chế tạo thành công một bồ đoàn đơn giản, nhận được 100 đồng, 10 điểm kinh nghiệm và một gói quà tân thủ.] Giọng nói máy móc của hệ thống vang lên, Uông Tiểu Vũ kích động nhắm mắt lại.
Mặc dù có Nguyệt Lượng và Ba Tiêu ở đây, nhưng cô vẫn nóng lòng muốn biết gói quà tân thủ là thứ gì.
Gói quà tân thủ có hình dạng một hộp quà được gói đẹp đẽ, bên dưới có hai lựa chọn — "Nhận" và "Hủy".
Đùa chắc, trong tình huống này, ai lại đi chọn hủy chứ?
Uông Tiểu Vũ dứt khoát chọn "Nhận", sau đó lại hiện ra hai lựa chọn — "Cất vào kho" và "Cất vào túi đồ".
[Kho? Túi đồ? Có gì khác nhau?] Uông Tiểu Vũ lặng lẽ hỏi hệ thống, nhưng hệ thống vẫn như thường lệ, không có chút phản hồi nào.
Uông Tiểu Vũ vừa tự mình suy nghĩ về sự khác biệt giữa kho và túi đồ, liệu kho và túi đồ có giống như trong game không nhỉ?
Vừa do dự không biết nên chọn cái nào, cô lo rằng liệu cất vào kho hoặc túi đồ rồi có lấy ra được không? Mình còn chưa biết trong gói quà tân thủ có những gì nữa! Nhất thời, chứng rối loạn lựa chọn của cô lại tái phát.
Đúng lúc này, giọng nói máy móc của hệ thống lại vang lên: [Hết thời gian lựa chọn, tự động cất vào túi đồ.]