Bạch Vi xua tay, không mảy may để tâm:
"Chút đồ ăn thôi mà."
"Theo tôi được biết, công thức độc quyền của giới đầu bếp luôn có giá trên trời." Fenrir trầm giọng nhắc nhở: "Ngài không nên tùy tiện chia sẻ như vậy."
Bạch Vi bật cười nhạt: "Anh cứ coi như tôi dư thừa lòng lương thiện đi."
Lục Huyên Huyên đứng cách đó không xa, bĩu môi hừ lạnh đầy khinh bỉ: "Chỉ giỏi hái mấy cái quả hỏng vô dụng làm chậm tiến độ.
Chúng ta đi trước đi."
Cả nhóm tiếp tục tiến sâu vào trong rừng.
Đi được một đoạn, lùm cây phía trước bỗng truyền đến tiếng sột soạt. Thú phu tộc Ưng của Lục Huyên Huyên lập tức tung cánh bay vút lên không trung dò xét. Lúc đáp xuống, hắn báo cáo: "Có hai con dị thú cấp B và một con cấp E đang chắn ngay trên tuyến đường bắt buộc chúng ta phải đi qua."
Lục Huyên Huyên phẩy tay ra lệnh: "Hai con cấp B để tôi lo, con cấp E kia giao cho Tú
Nhã đấy."
Vừa dứt lời, ả ta cố tình liếc xéo Bạch Vi: "Còn cô, khôn hồn thì đứng xa ra một chút, đừng có vướng chân vướng tay ở đây."
Bạch Vi hoàn toàn bơ đẹp ả ta, chỉ quay sang nói với bạn mình: "Tú Nhã, con dị thú cấp E đó, tớ muốn thử sức."
Fenrir lập tức kéo tay cô lại, cau mày: "Không an toàn đâu."
"Mục đích tôi đến đây là để rèn luyện thực chiến, tự tay săn tinh hạch." Bạch Vi ngước nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh nhưng kiên định đến cùng cực: "Tôi muốn trở nên mạnh mẽ." Fenrir im lặng mất một giây, sau đó từ từ nới lỏng bàn tay đang siết chặt.
"Được. Nếu tôi phát hiện ngài gặp bất trắc, tôi sẽ lập tức can thiệp." Bạch Vi gật đầu.
Một tên thú phu đứng cạnh Lục Huyên Huyên nghe vậy liền cười phá lên nhạo báng: "Tôi không nghe nhầm đấy chứ? Một con Thê chủ cấp F phế sài đòi solo với dị thú cấp E á? Thứ đó là thằn lằn biến dị đấy, tuy cấp thấp nhưng tốc độ lại cực kỳ nhanh. Cô có xách dép chạy theo cũng chẳng chạm nổi vào cái chót đuôi của nó đâu. Giống đực của cô lên thay thì may ra, chắc hắn không đến mức phế vật cấp F giống cô đâu nhỉ?"
Bạch Vi chẳng buồn phí lời. Cô lẳng lặng rút con dao găm dắt bên hông ra, sải bước tiến thẳng về phía con dị thú cấp E.
Tú Nhã đang định mở miệng can ngăn thì bị thú phu tộc Hổ của mình cản lại: "Cứ để cô ấy thử xem. Có chúng ta ở đây canh chừng rồi, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."
Cách đó không xa, con dị thú cấp E cao đến nửa người đang cắm cúi gặm nhấm xác một con thú nhỏ đã thối rữa. Lớp da màu lá khô của nó được bọc bởi những chiếc vảy lồi lõm sắc nhọn, dọc sống lưng là một hàng gai thịt màu đỏ sẫm dựng ngược, cái đuôi dài thô kệch lê lết trên mặt đất.
Nhạy bén nhận ra có kẻ lạ đến gần, nó đột ngột ngẩng phắt đầu lên. Cặp đồng tử dọc màu vàng khè lập tức khóa chặt lấy mục tiêu là Bạch Vi.
Bạch Vi siết chặt cán dao găm, hạ thấp trọng tâm cơ thể, tinh thần lực trong lòng bàn tay bắt đầu ngưng tụ.
Ngay giây tiếp theo, con dị thú động thủ.
Tốc độ của nó quả thực nhanh như thiểm điện. Bốn móng vuốt sắc lẹm bám rịt lấy mặt đất, chỉ trong chớp mắt đã lao vút đến sát mặt Bạch Vi. Nó há cái miệng hôi thối để lộ hai hàm răng nhọn hoắt tua tủa, hung hăng cắn ập về phía bắp chân cô.
Bạch Vi lập tức xoay người né tránh. Ngay khoảnh khắc đó, cô phát hiện độ linh hoạt của cơ thể mình thực sự đã thăng cấp lên một tầm cao mới. Nắm bắt thời cơ, cô vung dao găm đâm thẳng vào cổ con quái vật. Đáng tiếc, lớp vảy của nó vừa trơn trượt lại vừa dày cộp, lưỡi dao sắc lẹm sượt qua cũng chỉ để lại một vệt xước trắng mờ mờ.
Trượt mất mục tiêu, con dị thú vừa chạm đất liền thoăn thoắt xoay mình, quăng cái đuôi thô cứng quét ngang về phía cô.
Suy cho cùng thì chênh lệch cấp bậc vẫn sờ sờ ra đó. Bạch Vi né tránh không kịp, bắp chân bị chót đuôi quét trúng đau điếng. Cô lảo đảo lùi lại một bước, nhanh chóng vững vàng thân hình, ánh mắt sắc như dao ghim chặt vào con thằn lằn.
Ở một góc khuất cách đó không xa, nắm đấm của Fenrir lập tức siết chặt đến mức kêu răng rắc. Từng múi cơ bắp trên cánh tay hắn cuồn cuộn nổi gân xanh, đôi mắt không chớp lấy một cái, gắt gao theo dõi từng cử động của cô.
Con dị thú nhe nanh múa vuốt, lại một lần nữa lao tới.
Lần này tốc độ của nó còn khủng khiếp hơn. Biết mình không thể hoàn toàn né tránh, trong đầu Bạch Vi xẹt qua một tia tính toán về điểm yếu chí mạng của loài sinh vật này. Cô cắn răng, thuận đà để mặc cho nó húc thẳng vào người mình.
Con dị thú hung hãn đè nghiến cô xuống đất, há to cái miệng lởm chởm răng nanh nhắm thẳng yết hầu cô mà cắn xuống.
Tú Nhã thất kinh hét lớn: "Vi Vi!"
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, nét mặt Bạch Vi đanh lại. Cô vung mạnh tay lên, dùng tay không chống thẳng vào hàm dưới của con quái vật.
Hàn khí buốt giá tuôn trào cuồn cuộn từ lòng bàn tay cô.
Một khối tinh thể băng hình lăng trụ bén nhọn chớp mắt ngưng kết. Ngay khoảnh khắc chạm vào hàm dưới của con dị thú, khối băng đâm thủng lớp mô mềm yếu ớt nhất của nó. Vảy gặp lạnh đột ngột co rút, cơn đau thấu xương khiến lực cắn của con thú khựng lại mất nửa nhịp.
Chính là khoảnh khắc vàng này!
Tay kia của Bạch Vi nắm chặt dao găm, không chút do dự đâm ngoan cường vào cái họng đang há toạc của nó. Lưỡi dao sắc bén đâm xuyên hàm trên, cắm phập thẳng vào não bộ con thú.
Con thằn lằn biến dị kịch liệt co giật vài cái rồi đổ gục xuống người cô tắt thở. Một viên tinh hạch cỡ ngón tay cái rơi lạch cạch xuống đất, tản ra ánh sáng lấp lánh.
Bạch Vi dùng sức hất văng cái xác hôi thối ra, ngã ngồi xuống đất. Lồng ngực cô kịch liệt phập phồng, há miệng thở dốc từng cơn.
Fenrir tựa như một cơn gió lao vụt tới. Hắn đá văng xác con thằn lằn sang một bên, cẩn thận kéo cô đứng dậy.
"Ngài có bị thương không?" Hắn luống cuống kiểm tra toàn thân cô một lượt. Ngoài bắp chân bị ửng đỏ do va đập thì không phát hiện thêm vết thương hở nào khác. Bộ đồ tác chiến cao cấp mới sắm quả nhiên phát huy tác dụng, hoàn toàn không hề hấn gì.
Lớp sương giá trong không khí dần tan đi. Bạch Vi giơ tay quệt vội giọt mồ hôi trên trán rồi ngước mắt lên. Dù khuôn mặt đang dính vệt máu tanh của dị thú, mái tóc bết bát mồ hôi dính sát vào gò má, nhưng đôi mắt cô lại sáng rực rỡ đến kinh người.
"Tôi tự tay giết chết được dị thú cấp E rồi!" Cô cất giọng, tuy hơi run rẩy vì kích động nhưng khóe miệng lại cong lên một nụ cười rạng rỡ. Trước kia, chuyện này có nằm mơ cô cũng chẳng dám nghĩ tới. Cảm giác thực sự nắm giữ sức mạnh trong tay... thật sự quá tuyệt vời!
Cô bám chặt lấy cánh tay Fenrir: "Fenrir, anh tin tôi không? Dù hiện tại tôi yếu ớt, nhưng tôi sẽ không yếu ớt mãi đâu. Tôi nhất định sẽ trở nên mạnh mẽ!"
Fenrir lặng người nhìn khuôn mặt tươi cười rực rỡ dù đang lấm lem vết máu của cô. Trái tim hắn giống như bị một thứ gì đó đâm trúng, hung hăng nảy lên một nhịp. Hắn mấp máy môi muốn nói gì đó, nhưng cổ họng lại nghẹn đắng.
Cuối cùng, hắn chỉ chậm rãi giơ tay lên, cẩn thận dùng tay áo của mình lau sạch vệt máu trên gò má cô.
"Ừ." Hắn trầm giọng đáp: "Tôi tin ngài. Ngài là giống cái rực rỡ và tuyệt vời nhất trong mắt tôi."