Chiếc xúc tu của con dị thú còn lại rít gào trong gió, quất thẳng về phía Lục Huyên
Huyên.
Cô ta sợ hãi ngã bệt xuống vũng bùn, trân trối nhìn những cái gai nhọn hoắt trên xúc tu lao sầm sập vào mặt mình, ngay cả phản xạ né tránh cũng quên sạch.
Đúng khoảnh khắc xúc tu sắp đâm xuyên thủng hộp sọ ả ta, một bóng xám vụt qua nhanh như chớp.
Fenrir vươn tay ra, gắt gao túm chặt lấy gốc xúc tu đó. Năm ngón tay hắn siết lại như kìm sắt, cánh tay rắn chắc như bọc thép hoàn toàn áp chế được sức mạnh kinh hoàng của con quái vật.
Hắn mặt không đổi sắc nhìn Lục Huyên Huyên, giọng điệu nhạt nhẽo tựa như đang thảo luận xem hôm nay thời tiết thế nào: "Có cần ta giúp không?"
Lục Huyên Huyên trợn trừng hai mắt. Nhìn người đàn ông vừa mới bị mình mỉa mai là nô lệ tàn phế, thứ sức mạnh bạo liệt đang bùng phát trên người hắn lúc này tuyệt đối không phải là loại rác rưởi hạ đẳng!
Vậy mà lại là cấp S! Con phế sài Bạch Vi đó vậy mà lại sở hữu một giống đực cấp S!
"Cần... cần..." Lục Huyên Huyên không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ nhiều, đôi môi run lập cập, nước mắt giàn giụa hòa lẫn với bùn đất tèm lem trên mặt: "Mau cứu tôi!"
Fenrir không hề nhúc nhích. Hắn chỉ hơi nghiêng đầu, tầm mắt hờ hững lướt qua Lục Huyên Huyên, hướng thẳng về phía bóng dáng đang đứng ở phía xa.
Bạch Vi đang đứng đó, trên tay vẫn cầm nửa quả mọng cắn dở, biểu cảm trên mặt có chút vi diệu.
Fenrir thu hồi tầm mắt, cúi xuống nhìn Lục Huyên Huyên, nhàn nhạt ra lệnh: "Xin lỗi ngài ấy đi."
Lục Huyên Huyên sửng sốt: "Cái... cái gì?" "Xin lỗi Bạch Vi." Fenrir gằn mạnh từng chữ:
"Ngay bây giờ."
Khối xúc tu của con dị thú điên cuồng giãy giụa trong tay hắn, mắt thấy sắp tuột khỏi sự khống chế.
Đầu óc Lục Huyên Huyên như muốn nổ tung.
Bắt cô ta phải hạ mình xin lỗi con phế vật cấp F đó sao?
"Tôi không..." Ả ta theo bản năng định mở miệng cự tuyệt.
Fenrir lập tức buông tay.
Khối xúc tu được giải phóng, lập tức mang theo kình phong cuồn cuộn quất thẳng về phía Lục Huyên Huyên một lần nữa.
"Á á á!!!" Tiếng thét chói tai của Lục Huyên Huyên gần như đâm thủng màng nhĩ. Ả ta sợ vỡ mật, chớp mắt liền quay xe: "Tôi xin lỗi!
Tôi xin lỗi!!!"
Bàn tay Fenrir lại một lần nữa tóm gọn lấy cái xúc tu. Nhưng lần này hắn siết mạnh hơn, trực tiếp bóp nát bươm phần xương sụn bên trong nó.
Lục Huyên Huyên triệt để sụp đổ. Ả ta hướng về phía Bạch Vi, gào thét đến khản cả giọng: "Bạch Vi! Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Là do cái miệng tôi tiện! Là do tôi chó cậy thế chủ, khinh người quá đáng!"
Mấy tên thú phu đang bị thương nằm la liệt xung quanh thấy Thê chủ nhà mình sắp chết thảm, cũng cuống cuồng vứt bỏ hết thể diện, bò lết tới xin lỗi Bạch Vi rối rít.
Nội tâm Bạch Vi lúc này thực sự sảng khoái đến cực điểm.
"Fenrir, tôi chấp nhận lời xin lỗi chân thành của bọn họ rồi, anh cứu người đi." Cô cười tươi rói: "Giải quyết nhanh gọn rồi chúng ta còn phải tranh thủ về nhà ăn cơm tối nữa."
Xác nhận thái độ của cô là nghiêm túc, Fenrir lập tức phát lực. Chỉ nghe "xoẹt" một tiếng, cái xúc tu khổng lồ bị hắn tay không xé toạc ra làm đôi.
Có sự tham chiến của một cường giả cấp S, cục diện lập tức đảo chiều.
Chỉ vài phút ngắn ngủi sau, hai con dị thú cấp A khổng lồ đã chìm nghỉm trong đầm lầy, hoàn toàn tắt thở.
Fenrir cẩn thận nhổ cây Nấm Ánh Trăng quý hiếm cất vào túi, nhân tiện moi luôn tinh hạch của hai con dị thú cấp A. Hắn mang tất cả đến giao tận tay Bạch Vi: "Những thứ này là chiến lợi phẩm của tôi. Tặng hết cho ngài."
Bạch Vi vui sướng nhón chân, chụt một cái lên má Fenrir: "Fenrir, sao anh lại tốt với tôi thế này!"
Khuôn mặt Fenrir tuy vẫn cố duy trì vẻ hờ hững, nhưng ánh mắt lấp lánh lại không giấu nổi vẻ thẹn thùng.
Bạch Vi cất kỹ chiến lợi phẩm vào túi, lúc này mới thong thả liếc nhìn Lục Huyên Huyên đang ngồi bệt tại chỗ, toàn thân run như cầy sấy, trên mặt đã không còn phân biệt được đâu là nước mắt đâu là bùn đất.
Ba tên thú phu của ả ta dìu dắt nhau lết tới, vội vã lôi thuốc trị liệu ra nốc. Ánh mắt bọn họ nhìn Fenrir lúc này đan xen giữa sự kinh hãi tột độ và sự cảnh giác đề phòng.
Tú Nhã từ vòng ngoài bước tới, bất lực buông lời châm chọc Lục Huyên Huyên: "Tôi đã cản cô rồi mà cô không nghe. Fenrir tuy mang danh nô lệ, nhưng trước đây hắn từng là nhân vật sừng sỏ càn quét khắp đấu trường ngầm đấy. Thực lực của hắn đã sớm đạt ngưỡng cấp
S từ lâu rồi."
Lục Huyên Huyên chật vật bò dậy, gằn giọng quát Bạch Vi: "Giao Nấm Ánh Trăng ra đây cho tôi!"
Bạch Vi nhướng mày: "Tại sao tôi phải đưa?
Quái là do tôi giết à?"
Lục Huyên Huyên lúc này đã cùng đường, bắt đầu giở thói cưỡng từ đoạt lý: "Tất cả đều là vì Bạch Lâm! Cô phải biết nghĩ cho em gái và vinh quang của gia tộc mà dâng Nấm Ánh Trăng cho tôi. Nếu không, cô chính là tội đồ có lỗi với cậu ấy!"
Bạch Vi suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Vốn dĩ cô cũng chẳng mặn mà gì với cái thứ nấm mốc này, nhưng cứ nghe thấy liên quan đến Bạch Lâm, cô thà vứt cho chó gặm chứ chết cũng không nhả ra.
"Cô ta thích thì tự lết xác đi mà tìm, hoặc cô có giỏi thì đi kiếm cây khác đi." Bạch Vi nhạt giọng thách thức: "Hay là... cô định sai thú phu của mình lên đây giật đồ cướp cạn?"
Lục Huyên Huyên đảo mắt nhìn Fenrir đang đứng lù lù bảo vệ bên cạnh Bạch Vi. Lúc này hắn hoàn toàn không thèm che giấu sát khí nữa. Luồng uy áp cấp S cuồn cuộn tỏa ra ép đám người kia thở không nổi. Hệt như chỉ cần Bạch Vi ra lệnh một tiếng, hắn sẽ lập tức tiễn cả đám xuống suối vàng.
Trong lòng Lục Huyên Huyên dâng lên một cỗ nhục nhã ê chề: "Chỉ là một tên nô lệ bẩn thỉu đến từ tinh cầu lưu lạc mà cũng dám..."
Bị hai con dị thú cấp A này ngáng đường làm chậm trễ, đợi đến lúc Bạch Vi lội được về tới nhà thì trời đã tối mịt.
Cùng lúc đó.
Link vừa kéo lê tấm thân tàn tạ, đầy rẫy vết thương trèo qua cửa sổ lọt vào nhà cô, sau đó ngã vật ra ghế sofa thở dốc.
Việc cắn răng lết được đến tận nhà của giống cái này đã vắt kiệt chút sinh mệnh lực cuối cùng của hắn.
Còn cách cửa nhà một đoạn khá xa, thính giác và khứu giác nhạy bén của Fenrir đã đánh hơi thấy một luồng mùi máu tanh vô cùng bất ổn. Hắn lập tức kéo Bạch Vi lùi lại giấu ra sau lưng, gằn giọng cảnh giác: "Trong nhà có người lạ đột nhập."