Bạch Vi gật đầu, biểu cảm chân thành đến mức không thể chân thành hơn: "Tôi vô cùng chắc chắn. Một nguồn tài nguyên tuyệt phẩm như ngài, nghìn vạn lần không thể lãng phí trên người tôi được."
Lucas: "..."
Anh ta lén liếc nhìn Hoàng tử nhà mình. Trên khuôn mặt tinh xảo của Leviathan hoàn toàn không để lộ hỉ nộ, nhưng với kinh nghiệm theo hầu bấy lâu nay, Lucas vẫn tinh ý nhận ra chủ tử nhà mình đang tỏa ra một cỗ khó chịu không tên.
Cho đến thời điểm hiện tại, Leviathan vẫn cảm thấy thái độ của Bạch Vi vô cùng kỳ lạ. Giống như đang lạt mềm buộc chặt, nhưng ngẫm lại thì lại không giống cho lắm...
Hắn thong thả nâng tách trà lên nhấp một ngụm. Hương hoa nhài thanh mát lập tức lan tỏa trong khoang miệng, kỳ lạ thay lại khiến sự bạo động trong cơ thể dịu đi đôi chút. "Mùi vị không tồi."
Lucas thấy thế cũng nhấp thử một ngụm, hai mắt liền sáng rực lên. Mùi vị thực sự ngon đến bất ngờ! Giống cái này quả thực không hề giống với vẻ ngoài lười nhác, phế sài như được miêu tả trong hồ sơ tư liệu.
"Ta có thể đáp ứng điều kiện của cô."
Leviathan cất giọng đều đều: "Ta sẽ đăng ký thủ tục xóa bỏ nô tịch trước. Đợi ba tháng thời gian chờ kết thúc, nó sẽ tự động có hiệu lực. Trong khoảng thời gian này ta sẽ tạm trú ở đây, Lucas sẽ thay ta xử lý giấy tờ cho tên nô lệ kia."
Bạch Vi nghe vậy liền dứt khoát mở quang não, nộp đơn yêu cầu hủy bỏ ghép đôi ngay trước mặt hắn. Sau khi hệ thống xác nhận đếm ngược ba tháng cấm túc, cô tắt màn hình, nhàn nhạt nói: "Tầng hai có phòng trống, ngài cứ tùy ý chọn một phòng. Nếu thấy nội thất quá sơ sài thì tự xuất tiền túi đi mà sắm sửa lấy."
Căn biệt thự nhỏ này vốn là do Chính phủ Liên bang cấp phát dựa trên chế độ đẳng cấp tinh thần lực, diện tích và nội thất đều rất hạn chế. Cô quay sang nói với Fenrir: "Trên lầu hai có một phòng nhỏ, anh dọn lên đó ở sẽ yên tĩnh hơn. Đồ đạc sau này chúng ta sẽ tự sắm sửa, trước đây để tiết kiệm chi tiêu, tôi chỉ lôi đồ cũ ra trang trí qua loa thôi."
Trao đổi phương thức liên lạc với Leviathan xong, Bạch Vi liền đứng dậy vào bếp chuẩn bị bữa tối. Nhớ lại vẻ mặt trầm ngâm của thú nhân nhà mình ban nãy, cô vỗ vai an ủi: "Đừng nghe hắn châm ngòi. Tôi đã hứa với anh điều gì thì tuyệt đối sẽ không nuốt lời."
Fenrir khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định. Bạch
Vi mỉm cười: "Tôi biết anh sẽ không rời đi mà."
Đương nhiên cô nắm chắc hắn sẽ không rời bỏ cô, ít nhất là trong thời gian ngắn sắp tới. Điều này hoàn toàn nhờ vào vốn liếng từ chuyên ngành tâm lý học mà cô từng theo đuổi ở thời hiện đại. Nhắc đến khoản nắm bắt tâm lý và thao túng lòng người, cô tự nhận mình vẫn có chút thiên phú.
Tranh thủ lúc Bạch Vi đang nấu bữa tối,
Leviathan lững thững lên tầng hai tìm phòng ngủ.
Nhìn căn phòng trống hoác, tồi tàn, hắn nhíu mày oán trách: "Nhà họ Bạch không phải là danh gia vọng tộc của Lam tinh sao? Sao cô ta lại nghèo đến mức ngay cả cái giường tử tế cũng không mua nổi vậy?"
Lucas tận tình giải thích: "Theo kết quả điều tra của chúng ta, Thê chủ Bạch Vi thực sự khá đáng thương. Bởi vì cấp bậc tinh thần lực quá thấp nên nhà họ Bạch không thèm chấp nhận, đã sớm đuổi thẳng cổ cô ta ra khỏi cửa rồi."
Leviathan hừ lạnh: "Với tài lực hùng hậu của nhà họ Bạch, lại không nuôi nổi một giống cái ăn hại sao? Dù có là phế sài đi chăng nữa cũng không đến mức kẹt cứng ở cấp F không nhích lên nổi chút nào chứ."
Lucas cười gượng: "Chuyện này... có thể là do tư chất quả thực quá tệ, ngàn năm khó gặp..." Leviathan không buồn thắc mắc thêm nữa, lạnh lùng dặn dò Lucas đi bố trí lại phòng ốc cho mình.
Dưới lầu, Bạch Vi đã hầm súp và chiên gà xong xuôi. Cô dọn thức ăn ra bàn, chuẩn bị cùng Fenrir dùng bữa. Leviathan ở trên lầu bất chợt ngửi thấy một mùi thơm nức mũi. Hắn vô thức men theo mùi hương bước xuống phòng ăn, liền nhìn thấy Bạch Vi đang ân cần múc súp cho Fenrir. Thứ mùi hương đánh gục vị giác kia chính là từ bát súp bốc lên.
Hắn khoanh tay, mặt không đổi sắc đứng lù lù ở đó, luồng uy áp tỏa ra khiến Bạch Vi cảm thấy áp lực cực kỳ lớn.
"Đây là cái gì?" Leviathan hất hàm hỏi.
Bạch Vi nhàn nhạt đáp: "Tôi không quen uống dịch dinh dưỡng nên tự nấu bữa tối thôi."
Căn bản là cô không hề tính toán đến phần của hắn, nguyên liệu trên bàn chỉ vừa đủ làm suất hai người cho cô và Fenrir.
"Ồ." Leviathan ngoài miệng tỏ vẻ khinh khỉnh không thèm quan tâm, nhưng ngay lúc hắn định vung áo quay lưng đi, dạ dày lại phản chủ mà réo lên sùng sục.
Bạch Vi: "..." Leviathan: "..."
Hắn cũng không hiểu nổi tại sao thứ mùi hương trần tục quyến rũ đó lại có thể khiến hắn thèm ăn đến điên cuồng như vậy, rõ ràng là hắn đã nốc dịch dinh dưỡng trước khi đến rồi cơ mà! Sắc mặt Leviathan trong nháy mắt trở nên cực kỳ khó coi, đen như đáy nồi.
Bạch Vi thở dài, châm chước hỏi dò: "Ngài có muốn ăn cùng không?"
"Nếu cô đã đích thân cất lời mời..." Leviathan lập tức xoay người kéo ghế ngồi xuống, ra vẻ vô cùng cao ngạo và miễn cưỡng: "Vậy ta cũng không ngại nếm thử đồ ăn của người hạ đẳng một chút."
Bạch Vi cạn lời. Ngạo kiều cái rắm gì không biết.
Cô vẫn cắn răng múc cho hắn một chén súp gà, gắp thêm một miếng sườn cốt lết.
Leviathan húp thử một ngụm nước súp đậm đà ngọt thịt, lại cắn thêm miếng sườn cốt lết giòn rụm, cay tê tái. Mùi vị tuyệt hảo bùng nổ trong khoang miệng khiến động tác của hắn thoáng khựng lại vì quá sốc.
Bạch Vi liếc thấy Lucas đứng bên cạnh cũng đang âm thầm nuốt nước bọt ực ực. Suy đi tính lại, thấy đám người này đắc tội không nổi, khách đến nhà thì đành chịu, cô bấm bụng lấy thêm một phần nữa đưa cho anh ta.
Lucas lùa một ngụm, lập tức bị mua chuộc ngay tại chỗ, thanh hảo cảm đối với Bạch Vi cứ thế tăng vọt lên vài bậc. Anh ta giơ ngón cái khen ngợi không tiếc lời: "Trời ơi ngon quá đi mất! Đồ ăn ngài nấu còn xuất sắc hơn cả những đầu bếp hoàng gia ở Đế quốc chúng tôi. Ngài đã bỏ thứ gia vị thần tiên gì vào đây vậy?"
Bạch Vi cười nhạt: "Một ít hương liệu tôi tự pha chế thôi."
Có trời mới biết cái tinh cầu chết tiệt ngày nào cũng chỉ húp dịch dinh dưỡng này đối với dạ dày của một người Trái Đất như cô kinh khủng đến mức nào. Hơn nữa, những gia vị nấu nướng thông thường ở đây được bán với giá cắt cổ. Cô toàn phải lén vào rừng dị thú, tự tìm các loại thảo mộc và khoáng chất an toàn để tinh chế, thay thế hương liệu.
Lucas lại quay sang xuýt xoa: "Hoàng tử điện hạ, thực sự rất ngon đúng không ngài!"
Leviathan không thèm chớp mắt, khuôn mặt vô cảm múc súp trong bát, giọng điệu nhạt nhẽo: "Cũng tàm tạm."
Ngoài miệng thì chê bai châm chọc, nhưng tốc độ đưa thìa múc đồ ăn của tay hắn lại chẳng hề chậm lại chút nào.
Fenrir thu hết một màn này vào mắt. Một lòng chỉ muốn bảo vệ thành quả của Bạch Vi, hắn không kiêng dè mà bật lại thẳng thừng: "Ăn đồ do ngài ấy cực khổ nấu ra đã không mất tiền, không ngon thì bớt cầm thìa đòi chén thứ hai đi. Đi ăn chực mà còn bày đặt làm cao."
Leviathan "cạch" một tiếng đặt mạnh bát xuống bàn, đôi mắt nguy hiểm híp lại: "Một con chó như ngươi tính là cái thá gì, dám ăn nói với ta như vậy?"