Xuyên Nhanh: Khoa Học Có Thể Cứu Thế Giới

Chương 11: Nhà khoa học thập niên 70

Trước Sau

break

Có lẽ vì vừa ăn no uống đủ nên Trần Quế Phương lại có sức tiếp tục đứng bên kia tường chửi rủa om sòm.

Tiếng chửi ngắt quãng ấy đã kéo dài suốt cả buổi chiều.

Lý Thuyên Dân tức đến run người, đặt mạnh bát đũa xuống rồi đứng bật dậy định đi ra ngoài.

Bạch Chỉ đưa tay giữ ông lại.

Ông đã lớn tuổi, làm sao cãi thắng nổi Trần Quế Phương. Đi ra ngoài chỉ càng khiến mụ ta chửi hăng hơn thôi, lại còn tự chuốc bực vào người. Nếu tức đến phát bệnh thì còn phiền hơn nữa.

Bạch Chỉ nói: “Ông nội, lát nữa cháu muốn lên thị trấn. Sáng mai cháu phải gửi vài món đồ, ông đi cùng cháu nhé.”

Lý Thuyên Dân sửng sốt, cũng chẳng buồn để ý tiếng chửi bên ngoài nữa, vội nói: “Ngày mai hẵng đi không được sao? Tối nay lên thị trấn thì ngủ ở đâu? Với lại mai ông còn phải xuống ruộng, sắp tới vụ thu hoạch bắp rồi, dạo gần đây...”

Ông bắt đầu lải nhải một tràng lý do, Bạch Chỉ chỉ nhìn ông rồi nói: “Ông nội, cháu không muốn nghe bà ta chửi nữa. Với lại cháu nhất định phải đi gửi đồ. Nếu để cháu đi một mình thì ông cũng không yên tâm đúng không? Còn chuyện chỗ ở tối nay, ông cứ yên tâm đi theo cháu là được.”

Không đưa ông cụ ra ngoài, chẳng lẽ lại để ông ở nhà cùng gặp xui xẻo với ba anh em nhà bên cạnh sao?

Chỉ vài câu đơn giản, cô đã thuyết phục được Lý Thuyên Dân. Dù sao ông cũng không yên tâm để cháu gái đi một mình, thấy cô kiên quyết như vậy nên chỉ đành đi theo.

Nhà họ nghèo đến mức chẳng có gì đáng giá, lúc chuẩn bị đi, Lý Thuyên Dân chỉ mang theo chút đồ quý giá ít ỏi còn sót lại.

Hai người cứ thế lên đường.

Vì đang là mùa hè nên trời tối muộn, lúc này vẫn còn ánh sáng nhàn nhạt, chưa tính là đi đêm. Nhưng giờ này hầu như nhà nào cũng chuẩn bị ngủ nên ngoài đường chẳng có bóng người.

Lý Thuyên Dân cầm mấy tờ giấy Bạch Chỉ viết cùng chút tiền ít ỏi còn lại trong nhà. Bạch Chỉ đeo túi sách, hai ông cháu sóng vai đi về phía thị trấn.

Lý Thuyên Dân vừa đi vừa âm thầm thở dài. Lần này Tiểu Chỉ chịu ấm ức quá lớn, chẳng những mất cơ hội thi đại học mà còn bị rơi xuống nước.

Ông đã già rồi, không có cách nào cho cháu gái cuộc sống tốt hơn. Cho dù con bé muốn lên thị trấn hay muốn đi đâu, ông cũng sẽ đi cùng nó.

Từ đây tới thị trấn không quá xa, người trong thôn bình thường cũng toàn đi bộ.

Nghe theo lời Bạch Chỉ, hai ông cháu đi ra từ cửa sau, vì vậy không ai trong thôn biết họ đã rời khỏi nhà, kể cả gia đình bên cạnh.

Trước khi đi, Bạch Chỉ thậm chí còn để lại một ngọn đèn dầu.

Dầu không còn nhiều, cũng cháy chẳng được bao lâu, nhưng đủ để những kẻ có ý đồ xấu tưởng rằng trong nhà vẫn còn người.

Đi được một đoạn, cô chợt quay đầu nhìn về phía sau, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười lạnh.

Khi hai ông cháu tới thị trấn, Lý Thuyên Dân vẫn còn mơ mơ màng màng đi theo Bạch Chỉ bán sạch đống sách.

Nguyên chủ từng học ở công xã nên cũng có chút hiểu biết về thị trấn. Bạch Chỉ dựa vào ký ức đó, rất nhanh đã tìm được nơi bán sách thích hợp.

Năm ngoái đất nước mới khôi phục kỳ thi đại học, bây giờ chỉ cần là học sinh muốn tham gia thi cử thì chẳng ai chê nhiều sách cả.

Lý Thuyên Dân còn chưa kịp phản ứng đã thấy Bạch Chỉ bán hết sách, cầm tiền đi thẳng tới nhà nghỉ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương