“Nhà Lý Đại Trụ thất đức thật đấy! Thế mà lại đi đốt giấy báo dự thi của người ta!”
“Ba anh em nhà này đúng là ác thật.”
“Không biết có liên quan tới Hương Hương không?”
“Đương nhiên là có rồi, chẳng phải cô ta cũng biết chuyện sao? Với lại trước đây giáo viên ở công xã từng nói thành tích của Bạch Chỉ còn tốt hơn Lý Hương Hương nhiều. Chắc là muốn tự mình thi đỗ nên tìm cách loại bớt đối thủ!”
“Chậc chậc, trước kia tôi còn tưởng Lý Hương Hương tốt tính lắm, giờ xem ra cũng chẳng ra gì.”
...
Nghe đến đó, Lý Hương Hương bật khóc chạy về phòng.
Trần Quế Phương đứng trong sân chửi rủa, còn Lý Đại Trụ mặt mày âm trầm ngồi một góc hút thuốc.
Nhà họ có nhiều thanh niên trai tráng khỏe mạnh, dù chia bớt chút công điểm vẫn đủ ăn. Nhưng chuyện này quá mất mặt, thật sự mất mặt không chịu nổi.
Ba anh em nhà họ Lý nhìn nhau, ánh mắt anh Tư Lý đầy vẻ hiểm độc: “Không thể bỏ qua chuyện này được! Phải dạy cho con ả Lý Bạch Chỉ kia một bài học. Nó dám khiến Hương Hương chịu ấm ức, giờ còn làm nhà mình mất mặt như vậy nữa!”
Anh Cả Lý và anh Hai Lý gật đầu.
Ba người tụm lại một chỗ, bắt đầu bàn bạc xem phải dạy dỗ Bạch Chỉ thế nào.
[Ký chủ, sao ngài không tiếp tục làm căng với bọn họ? Như vậy bất công quá rồi! Năm nay nguyên chủ không được thi đại học, tổn thất đó đâu thể bù bằng chút công điểm kia được?] Hệ thống số 444 tức giận nói.
Nghĩ một lúc, nó lại lên tiếng: [Ký chủ, quả nhiên EQ của ngài thấp thật. Nếu ngài giải quyết như vậy, Lý Bạch Chỉ chắc chắn sẽ không hài lòng đâu. Đến lúc đó nguyên chủ tuyệt đối sẽ không cho ngài đánh giá tốt! Nếu ký chủ không đạt đủ năm mươi điểm thì sẽ bị trừ điểm. Mà hiện tại ký chủ chưa có điểm tích lũy, sau khi trừ sẽ thành số âm, rồi ngài sẽ bị xóa sổ!]
Bạch Chỉ lại theo bản năng muốn đẩy gọng kính, nhưng cô cố nhịn xuống, sau đó nói: [Ồ, số 444, chẳng phải mi nên gọi ta là chủ nhân sao?]
Hệ thống số 444 im lặng.
Hiển nhiên nó cảm thấy Bạch Chỉ không xứng làm chủ nhân của mình. Thậm chí ngay lúc nãy, nó đã kết luận rằng Bạch Chỉ tuyệt đối không thể đạt nổi điểm tiêu chuẩn. Ba người nhà bên cạnh còn đang bàn cách xử lý cô, có khi Bạch Chỉ còn chẳng sống nổi qua hôm nay.
Bạch Chỉ cũng chẳng để tâm việc nó có chịu gọi mình là chủ nhân hay không, chỉ thản nhiên nói: [Ta nói lời vô nghĩa với bọn họ làm gì? Lãng phí thời gian vào mấy chuyện chẳng có ý nghĩa.]
Cô không thích nói nhảm, cô chỉ thích kết quả thực tế và bằng chứng rõ ràng.
Lúc nãy cô ra ngoài tranh cãi chỉ để rửa sạch bát nước bẩn hắt lên người nguyên chủ thôi. Còn chuyện trả thù nhà bên cạnh? Chỉ đấu võ mồm thì quá tốn thời gian, cũng quá hời cho bọn họ rồi.
Hệ thống số 444 im lặng. Trong lòng nó đã âm thầm tuyên án tử cho Bạch Chỉ.
Không biết tiếp theo nó còn phải chờ bao nhiêu năm nữa mới được phân cho một ký chủ mới đây?
Đợi suốt bao nhiêu năm như vậy, cuối cùng lại trói định với một ký chủ thế này. Hệ thống nguyện vọng bọn chúng... đúng là xui xẻo hết chỗ nói.
Quả nhiên là hệ thống đứng bét bảng của giới hệ thống mà!
Hệ thống số 444 âm thầm đau khổ, thậm chí đã bắt đầu nghĩ tới chuyện đổi ký chủ, nên cũng lười tiếp tục lải nhải với Bạch Chỉ.
Bạch Chỉ chẳng để tâm, cô đi tới trước mặt Lý Thuyên Dân, đưa tay đỡ ông dậy: “Ông nội.”