Lúc này không ai dám lên tiếng, yên tĩnh như gà nhìn nàng. Họ thở phào nhẹ nhõm, sợ nàng không vui, lại rút kiếm chém họ như chém gà con.
Kẻ mạnh vốn không quan tâm cảm xúc của kẻ yếu, trước đây họ cũng vậy, giờ bản thân ở vị trí kẻ yếu mới biết cảm giác đó khó chịu thế nào.
Dưới ánh mắt của mọi người, Thẩm Vụ Phi đi đến trước mặt Uất Trì Nghiệp.
Tu vi của Uất Trì Nghiệp không thấp, đã là Thiên Nhân cảnh, là người có tu vi cao nhất trong đám người của gia tộc Uất Trì đang có mặt ở đậy, sau cú đánh đó hắn ta vẫn giữ tỉnh táo được.
Chỉ là lúc này, hắn ta thà rằng mình không tỉnh táo, không cần phải đối mặt với cô nương trước mặt.
Uất Trì Nghiệp kinh hãi nhìn cô nương đó bước tới, thân thể hắn ta không thể cử động, chỉ có thể nắm chặt một mảnh Hắc Lân trong tay, toàn thân lạnh toát.
Cuối cùng hắn ta cũng hiểu tại sao Thanh Diễn Tông không chịu giao người.
Nếu biết, hắn ta nhất định không đi chuyến này...
Đáng tiếc, dù hắn ta hối hận thế nào cũng chỉ có thể nhìn người đó chậm rãi bước tới trước mặt mình.
Sắc mặt nàng hiện lên vẻ xanh xao mệt mỏi, ngay cả bước đi cũng phù phiếm, khí mạch yếu ớt, chỉ nhìn vẻ ngoài trông nàng giống như một cô nương người phàm yếu ớt.
Nhưng chính cô nương nhìn có vẻ yếu đến mức có thể dễ dàng bóp chết này lại khiến tất cả những người nhìn thấy nàng đều không tự chủ được nín thở.
Thẩm Vụ Phi đến trước mặt Uất Trì Nghiệp, chống kiếm xuống đất, rũ mắt nhìn hắn ta.
Nàng nhìn lâu đến mức Thanh Tông Chủ và mọi người có chút không hiểu, không lẽ nàng quen biết Uất Trì Nghiệp à?
Khi mọi người còn nghi hoặc, nàng lên tiếng: "Mảnh Hắc Lân trong tay ngươi từ đâu mà có?"
Nghe vậy, Thanh Tông Chủ và mọi người vô thức nhìn vào tay Uất Trì Nghiệp, phát hiện hắn ta thật sự nắm chặt một vật, vì nắm quá chặt chỉ thấy một góc màu đen.
Vật mà một tu sĩ Thiên Nhân cảnh nắm chặt chắc chắn là một loại Linh Khí phòng thủ.
Nhưng rõ ràng Linh Khí phòng thủ này không có tác dụng gì trước Thẩm Vụ Phi.
Uất Trì Nghiệp mấp máy môi, gắng gượng nói: "Đây là... người trong nhà tình cờ có được..."
Thấy nàng nhìn mình, đôi mắt trong sáng không có cảm xúc nhưng khiến người ta không khỏi sinh ra sợ hãi, hắn ta vô thức buông tay, khó khăn nói: "Nếu tiền bối muốn, tiểu nhân có thể đưa cho tiền bối..."
Hắn ta cẩn thận đưa vật đó ra.
Cuối cùng mọi người cũng nhìn rõ vật trong tay hắn ta, là một mảnh vảy màu đen, dưới ánh sáng linh quang, phát ra ánh sáng đen nhiều màu lóng lánh, tỏa ra hơi thở rất đặc biệt, như sự kết hợp giữa tà ác và thuần khiết.
Rất mâu thuẫn.
Thẩm Vụ Phi đưa tay, đầu ngón tay vừa chạm vào thì mảnh vảy bay lên, hóa thành một luồng ánh sáng nhập vào cơ thể nàng.
Cơ thể nàng hơi giật, khuôn mặt xanh xao hiện lên chút đỏ hồng.
Nhìn cảnh này, mọi người đều ngẩn người.
Cái gì vậy?
Người ngơ ngác nhất là Uất Trì Nghiệp, mảnh vảy này chắc hẳn là vảy của một loại thú rất kinh khủng, hiệu quả phòng thủ cực tốt, ngày trước gia tộc Uất Trì mời thợ luyện khí cấp Thánh ra tay, cũng chỉ có thể luyện thành Linh Khí phòng thủ, không thể tiến thêm bước nữa.
Vật này dùng để phòng thủ rất tốt, nhiều lần giúp hắn ta tránh được thương tổn chí mạng.
Hắn ta cũng đã nghiên cứu mảnh vảy, cứng đến mức không thể phá hủy, khí tức trên đó rất kỳ lạ, sự kết hợp giữa tà ác và thuần khiết trên đó, khiến người ta rất khó phân rõ.