Xuyên Nhanh: Nữ Chính Ngược Văn Thức Tỉnh

Chương 51: Tay Không Xé Nát Giới Tu Tiên

Trước Sau

break

Nàng ta nói vậy cũng xin ý kiến Thẩm Vụ Phi, thấy sắc mặt nàng nhàn nhạt, không khen không chê, cũng yên lòng phần nào.

Người trong Dược lư không ít, ra vào tấp nập, có người đến cầu đan, cũng có người đến cầu y, người cầu y đặc biệt nhiều, tu sĩ đánh nhau, bị thương là chuyện bình thường, đa số họ đều chạy đến Dược lư để trị thương.

Đặc biệt là hiện nay đệ tử Uất Trì gia đang dưỡng thương trong Dược lư, khiến Dược lư càng thêm náo nhiệt.

Ngay khoảnh khắc Thẩm Vụ Phi bước vào Dược lư, nơi vốn thường ồn ào náo nhiệt bỗng chốc rơi vào sự yên lặng kỳ lạ.

Đi qua những người hoặc kính sợ hoặc sợ hãi hoặc tò mò, nàng hướng về dược xá nơi Thẩm Băng Liễm đang ở.

Vừa đến trước cửa dược xá, âm thanh quen thuộc lại vang lên trong đầu.

[Hu hu hu... ta lại sống lại rồi! Cảm ơn trời cảm ơn đất cảm ơn nữ chính, nữ chính chính là phúc tinh của ta, quý nhân của ta, nữ thần của ta... ta rất yêu nàng!]

Cùng với tiếng khóc là tiếng xì mũi rất lớn.

Hệ thống nhắc nhở: [Ký chủ, ngươi là nữ phản diện độc ác!]

[Ta biết, ta là nữ phản diện độc ác! Yên tâm đi, ta đảm nhận vai nữ phản diện độc ác này rồi. Ta nhất định sẽ hành hạ những thằng cặn bã bại hoại bên cạnh nữ chính đến nửa sống nửa chết! Thấy ta độc ác chưa! Độc ác như ta, sao không phải nữ phản diện độc ác được?]

Hệ thống: [...] Đúng là ăn nói ngược ngạo mà.

[Có gì đâu? Chỉ cần ta phù hợp với thiết lập nữ phản diện độc ác là được, ngươi cũng không quy định ta phải độc ác với nữ chính mà, vậy thì ta độc ác với nam chính cũng vậy thôi, đúng không?]

Hệ thống: [...]

Thẩm Băng Liễm đang không ngừng Pua (tẩy não) hệ thống, thấy Thẩm Vụ Phi vào cửa, suýt nữa khóc toáng lên.

[Hu hu hu... hệ thống, ngươi xem nàng còn xa xôi ngàn dặm chạy đến thăm ta, ta rất yêu nàng!]

Hệ thống không muốn nói chuyện, còn muốn cho nàng một lệnh cấm ngôn.

Từ Uy Nhuy Phong đến đây cũng chẳng xa xôi gì, không cần tự cảm động như vậy, trông rất rẻ tiền!

Thẩm Băng Liễm vỗ ngực nói lý lẽ: [Thể chất của nữ chính không tốt, thường ngày ít vận động, nhưng nàng vẫn từ Uy Nhuy Phong đến đây, còn gì cảm động hơn việc này nữa chứ?]

Sắc mặt Thẩm Vụ Phi lạnh lùng nghe một người một hệ thống nói chuyện, nàng ngồi xuống bên cạnh, cầm linh quả trên bàn, chậm rãi nhấm nháp.

Thấy nàng yên lặng ăn linh quả, Thẩm Băng Liễm tự nhiên không làm phiền, nói tiếp chuyện với hệ thống.

[Hệ thống, ngươi nói cho ta nghe chuyện lúc nãy đi. Lúc đó ta hôn mê, không biết gì cả.] Nàng ta tiếc hùi hụi vì không được thấy nữ chính xử đám người đó.

Thời khắc nữ chính tỏa sáng mà nàng ta lại bỏ lỡ, hu hu hu, thật đáng tiếc!

Hệ thống tóm tắt chuyện trước đó cho nàng ta nghe.

Thẩm Băng Liễm rất tò mò: [Hắc Lân kia là gì?] Chẳng lẽ đây là tình tiết ẩn à?

Hệ thống biết, không giấu diếm: [Đó là vảy Ma Long sinh ra từ Ma Uyên, trên đó có sức mạnh rất lớn, với tu sĩ mà nói, đó là thiên tài địa bảo hiếm có.]

Động tác của Thẩm Vụ Phi dừng lại, đôi mắt đen lấp lánh gợn sóng.

[Ma Long? Là ai nữa đây?] Thẩm Băng Liễm thắc mắc.

[Ma Long Lâm Uyên, từ khi sinh ra đã có sức mạnh khổng lồ có thể hủy diệt trời đất, là người mà Ma tộc tôn kính nhất. Khi Ma tộc chào đón Ma Long, Nhân tộc và Yêu tộc từng lo ngại Ma tộc sẽ gây chiến tam giới lần nữa. Sau đó Ma Long đột nhiên biến mất, không còn xuất hiện nữa. Hiện nay Ma tộc có sáu Ma Vương, nhưng những Ma Vương này đứng trước Ma Long chỉ có thể thần phục, miễn là Ma Long còn, họ mãi mãi chỉ là Vương mà thôi.]

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương