Nàng ta lười biếng không muốn tranh luận, nói: "A Cửu muốn đến Liễu gia ở Ngọc Nhai."
Nghe vậy, Tông chủ Thanh Diên Tông lập tức hiểu ngay, Thẩm Vụ Phi muốn đến Liễu gia tìm miếng Hắc Lân đó.
Ngày trước từ Uất Trì Nghiệp biết được, Hắc Lân có tổng cộng năm miếng, ngoài những miếng ở tay nhà Uất Trì, Vạn Sĩ, ba miếng còn lại nằm trong tay Liễu gia ở Ngọc Nhai, Hội Đấu giá Phong Hành và Yêu Hoàng Đan Côn.
Liễu gia ở Ngọc Nhai là một trong mười đại gia tộc của Trung Ương Đại Lục, thực lực cũng không tầm thường chút nào.
Dù Liễu gia không có Thánh Nguyên cảnh trấn thủ, nhưng họ có một Thần Khí truyền thừa từ thời thượng cổ. Thần Khí này luôn bảo hộ núi Ngọc Nhai, chính vì có Thần Khí này trấn giữ, không ai dám động đến Liễu gia.
Tông chủ Thanh Diên Tông nghĩ, nếu Thẩm Vụ Phi đến tận nơi đòi Hắc Lân mà Liễu gia không cho thì sao?
Nàng có thể phá được Thần Khí của Liễu gia không?
Dù nàng có mạnh đến đâu, đối mặt với Thần Khí vốn không thuộc về thế giới này, e rằng nàng cũng đành phải bất lực.
Dù trong lòng nghĩ vậy, Tông chủ Thanh Diên Tông không dám nói nhiều, lịch sự hỏi: "Thẩm cô nương, có muốn chúng ta phái người đưa tiền bối đến Liễu gia ở Ngọc Nhai không?"
Thẩm Băng Liễm gật đầu, nói: "Được, vậy thì để thiếu tông chủ quý tông cùng đi."
Tông chủ Thanh Diên Tông hơi ngạc nhiên, ngay lập tức hối hận không thôi.
Ông ta chỉ là khách sáo một chút, nào ngờ nàng ta lại đồng ý, chẳng lẽ đây là ý của Thẩm Vụ Phi? Càng nghĩ càng thấy có khả năng.
Nhưng hối hận cũng không thể rút lời, cũng không dám từ chối.
Tiễn Thẩm Băng Liễm đi rồi, mặt mày Tông chủ Thanh Diên Tông nghiêm trọng gọi con trai Thanh Mẫn đến.
Lúc Thanh Mẫn đến, không hiểu tại sao cha mình lại mang vẻ hối hận và tội lỗi, nhìn hắn ta như thể hắn ta sắp chết tới nơi rồi.
Khi Thanh Mẫn biết mình phải cùng Thẩm Vụ Phi đến Liễu gia ở Ngọc Nhai, liền cảm thấy dở khóc dở cười.
Hắn ta thản nhiên nói: "Cha, tiền bối là người biết lý lẽ, cha không cần phải lo."
Tông chủ Thanh Diên Tông nhìn con trai với vẻ mặt “con luyện kiếm đến ngu người rồi à”, ông ta không khỏi thở dài: "Ta biết nàng là người hiểut lý lẽ, miễn là không gây sự với nàng, thực ra nàng rất dễ nói chuyện." Từ việc ngày hôm đó Thẩm Vụ Phi chỉ động thủ với Thân Tinh Hằn, còn Giang Vô Yến là do hắn ta ngu ngốc tự đâm đầu vào, không thể oán trách người khác. Ông ta cũng biết tính tình nàng ra sao.
"Cha lo là, một ngày nào đó con chọc nàng tức giận..."
Ông ta biết con trai và Bạch U Tuyết có tình cảm rất sâu đậm, Thẩm Vụ Phi và Bạch U Tuyết lại trông rất giống nhau. Nếu thằng con ngốc nghếch này vì nhớ Bạch U Tuyết quá mức, không kiểm soát được mà xem Thẩm Vụ Phi như thế thân, hoặc nhìn "người" mà nhớ người...
Chỉ nghĩ đến khả năng đó, Tông chủ Thanh Diên Tông cảm thấy mạch máu như muốn vỡ tung, kinh mạch như bị đảo ngược.
Lúc đó, dù Thẩm Vụ Phi có giết thằng con ngốc nghếch này cũng là chuyện bình thường.
Thanh Mẫn lộ vẻ xấu hổ, lắp bắp nói: "Cha, cha yên tâm, con nhất định sẽ không, sẽ không... con thề đấy!"
Ngay lập tức hắn ta phát một lời thề Thiên Đạo, lời thề này sẽ ràng buộc bản thân cực mạnh, nếu vi phạm lời thề sẽ phải chịu hậu quả cực kỳ khủng khiếp.
Một khi làm vậy, hắn ta tuyệt đối không còn đường lui nữa.
Tông chủ Thanh Diên Tông vừa ngạc nhiên vừa giận dữ, quát: "Con cần phải làm đến mức đó sao!"