Chỉ là……
Đây là cái gì?
Nhìn cái đầu đột nhiên xuất hiện, Tang Thư bị hù nhảy dựng lên.
Nói thì chậm nhưng mọi chuyện xảy ra lại rất nhanh!
Tang Thư không khống chế được hành động, trực tiếp giơ chân dẫm đối phương nằm úp sấp xuống đất.
Tiếng hô đau vang lên:
"Ngao!"
Tang Thư: “……”
Nàng nhẹ nhàng dời chân ra chỗ khác như chưa có chuyện gì xảy ra.
“A!”
Phía dưới lại có tiếng kêu rên.
Nhìn người mặc đồ đen quằn quại trên mặt đất, Tang Thư mở miệng đánh đòn phủ đầu:
"Lén lút, thích khách nơi nào tới đây!"
"Tiểu gia không phải là thích khách!"
Lục Thần Phong trực tiếp nhảy cẫng lên lầm bầm làu bàu:
"Người phải bị nghi ngờ là ngươi ý, lén lén lút lút!"
Lục Thần Phong dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Tang Thư, thời buổi này đã lưu hành thích khách là nữ rồi sao?
Thảm nhất phải là hắn, không phải là đáng cuộc thua nên phải đi trộm quần lót của Tề Hữu Uyên sao? Còn chưa bò được vào tường đã bị đạp xuống dưới chân, hắn trêu ai chọc ai chứ?
Tang Thư: “……”
Có vẻ thằng nhãi này không quá thông minh.
Với biểu hiện công phu mèo ba chân vừa nãy ra nếu đã nghĩ nàng là thích khách không phải hắn nên chạy trốn trước khi bị giết người diệt khẩu sao?
Chỉ số thông minh thấp cũng sẽ lây bệnh đấy!
Tang Thư lập tức xoay người định đi đường vòng.
Ai ngờ nàng nâng chân...
Không nâng lên được là sao.
Lại nâng nâng!
Vẫn không nâng lên để đi được.
"Ngươi không được đi!"
Lục Thần Phong gắt gao ôm chặt chân của Tang Thư:
"Ngươi phải dẫn ta đi vào trong, nếu không thì..."
Tang Thư khoanh tay, ung dung cúi đầu nhìn nam nhân:
"Không thì thế nào? Ngươi làm gì được ta?"
Nhất kia cúi đầu trong nháy mắt!
Vào lúc này Lục Thần Phong mới chú ý tới 'thích khách' này cũng khá xinh đẹp.
Trên tay nới lỏng vài phần, lỗ tai với mặt đều đỏ lên, khá xấu hổ nhưng vẫn gân cổ mở miệng uy hiếp:
"Nếu không giúp ta đi vào ta sẽ kêu to gọi người khác đến đây."
Tang Thư cảm thấy khá vui nên cũng hùa theo sự ngây ngô đáng yêu của hắn:
"Kêu đi, cho dù ngươi có kêu rách cổ cũng không có ai nghe thấy gì đâu."
Lục Thần Phong: “……”
Đôi mắt của Lục Thần Phong trợn tròn xoe.
Sao hắn cảm thấy lời này không thích hợp lắm nhỉ?
Thảo!
Như này không phải là lời nói mà đám cặn bã chuyên đùa giỡn nữ nhân nhà lành hay nói sao?
[Ký chủ, đây là đệ đệ của Hiền phi.]
Ở ngay khoảnh khắc Tang Thư định rời đi thanh âm của Tiểu Bát lại vang lên trong đầu nàng:
"Người ta gom đủ năm viên long châu có thể triệu hoán thần long, nếu không cậu cũng cho hắn trở thành một trong những phụ thân của con cậu đi, gom đủ ba nhãi con cùng lúc luôn?"
"Thục phi, Đức phi, Hiền phi, những phi tần có địa vị cao nhất trong hậu cung đều đứng ở phía bên chúng ta, như vậy cậu có thể hoành hành ở hậu cung mà không ai làm gì được."
Tang Thư há mồm phản bác:
"Bổn cung vốn dĩ đã có thể hoành hành ở hậu cung rồi!"
Nhưng mà……
Tang Thư lại cúi đầu xuống nhìn về phía Lục Thần Phong một lần nữa.
Không thể không nói nếu nghe theo hệ thống nàng sẽ không phải liên quan tới quá nhiều phiền phức, bởi vì Hoàng Thượng chỉ có danh bên ngoài thôi, thực chất người chống cho đất nước này là gia đình của Thục phi, Đức phi, Hiền phi.
Có bọn họ ủng hộ phía sau chẳng khác nào thu gọn toàn bộ thiên hạ vào trong túi.
Đúng vậy, là toàn bộ thiên hạ!
Tuy rằng nàng mạnh mẽ không phải dè chừng bất kì ai, nhưng những việc ở hiện thực không phải một cá nhân là có thể xử lý hết được, mà một người cũng không thể chống lại toàn bộ thiên hạ, nếu vậy thì nàng nên tập hợp tất cả lực lượng có thể khuynh đảo thiên hạ vào trong tay mình.
Đương nhiên……
Ngôi vị hoàng đế phải giao cho nhãi con của nàng ngồi, nàng chỉ muốn làm cá ươn, không muốn trở thành Thái Hậu buông rèm nhiếp chính.
Đến nỗi nhãi con có khả năng không hiếu thuận?
Thiên tính của trùng tộc là quy phục nữ vương, không bao giờ có trùng con sinh ra ý nghĩ phản bội mẹ của mình.
Nói vậy có nghĩa là cho dù thay đổi cả thế giới, sinh bao nhiêu nhãi con các nhãi con vẫn sẽ hiếu thuận với mẫu thân là nàng.