Chắc là nàng bị thương, nên mới phải nằm trong xe ngựa.
Xe ngựa chậm rãi tiến vào thành.
Hạ Thanh Sơn lập tức bước lên nghênh đón, trên mặt mang theo ý cười, nhưng trong mắt vẫn hiện rõ vẻ lo lắng.
Đúng lúc hắn định đưa tay vén rèm xe, rèm đã bị một bàn tay trắng nõn vén lên trước.
Một thiếu niên tựa như tiên nhân hạ phàm từ trên xe nhẹ nhàng nhảy xuống.
Sau khi đáp xuống đất, hắn xoay người, thuận thế gạt Hạ Thanh Sơn sang một bên, chiếm luôn vị trí của đối phương rồi lần nữa vén rèm xe lên.
Giọng nói ôn nhuận như ngọc lại mang theo chút mềm mại truyền tới:
“Tỷ tỷ, xuống xe thôi.”
Nghe thấy cách xưng hô ấy, Hạ Thanh Sơn khẽ nhíu mày.
Nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều.
Vân Thiên Nhạn thích hắn đến mức nào, hắn hiểu rất rõ.
Thiếu niên này lại gọi nàng là tỷ tỷ, hẳn sẽ không có vấn đề gì.
Thiên Nhạn từ trong xe bước ra, vô cùng tự nhiên đặt tay lên tay Tuân Tử Hoài.
“Chậm một chút.” Tuân Tử Hoài thấp giọng căn dặn: “Thân thể tỷ bây giờ vẫn chưa khỏe hẳn.”
Hắn đảo mắt nhìn quanh một vòng, giọng nói đột nhiên lạnh xuống, không còn mềm mại vô hại như trước, mà lộ rõ ý uy hiếp:
“Sao còn chưa có người mang ghế tới?”
Lúc này Hạ Thanh Sơn mới hoàn hồn, vội vàng quay đầu quát:
“Nhạn nhi bị thương, còn không mau mang ghế tới!”
Trong ấn tượng của hắn, Vân Thiên Nhạn chưa từng ngồi xe ngựa hồi thành, lần nào cũng là cưỡi ngựa dẫn đầu đại quân.
Đã phải ngồi xe ngựa, vậy chắc chắn là bị thương không nhẹ.
Thiên Nhạn không lập tức bước xuống, mà dừng lại, ánh mắt lặng lẽ dừng trên khuôn mặt Hạ Thanh Sơn.
Hạ Thanh Sơn vội vàng tiến lên, vẻ mặt đầy quan tâm:
“Nhạn nhi, cuối cùng nàng cũng trở về rồi. Mấy ngày nay ta lo lắng cho nàng vô cùng. Bây giờ thấy nàng bình an trở lại, trái tim này của ta cuối cùng cũng có thể yên ổn.”
“Đầu ta đau.”
Thực ra Thiên Nhạn chỉ đơn giản là không muốn nói nhiều với hắn.
Chỉ cần nhìn thấy người này, nàng liền muốn rút đao chém chết hắn.
Ngay cả thanh kiếm bên hông cũng khẽ rung lên, rõ ràng là cùng chung suy nghĩ với nàng.
Chỉ tiếc hiện giờ còn chưa phải lúc.
Nếu nàng vừa mới trở về đã trực tiếp giết chết Hạ Thanh Sơn, người đời rất khó tiếp nhận chuyện một nữ tử bước lên ngôi vị Hoàng đế. Đến lúc đó các phương tất sẽ liên thủ đối phó nàng.
Tên này… tạm thời cứ giữ lại để ổn định thế cục đã.
Thiên Nhạn nhớ tới nguyện vọng của nguyên chủ, muốn nàng chăm sóc tốt cho hai đứa nhỏ.
“Hai đứa nhỏ đâu? Dẫn ta đi gặp chúng.”
Hệ thống 666 cảm động đến mức muốn rơi nước mắt.
Cuối cùng ký chủ đại nhân cũng nhớ ra nhiệm vụ rồi.
“Nhạn nhi, vị công tử này là?”
“Một thần y.”
Hạ Thanh Sơn lập tức hoàn toàn yên tâm, còn khẽ cúi người với Tuân Tử Hoài, trên mặt đầy vẻ cảm kích:
“Đa tạ công tử đã giúp Nhạn nhi điều dưỡng thân thể.”
“Ừm.”
Biểu hiện của Tuân Tử Hoài vô cùng lạnh nhạt, thậm chí chẳng buồn nhìn Hạ Thanh Sơn lấy một cái.
Không phải ai cũng xứng để hắn nhìn thẳng.
Tên này vừa nhìn đã thấy lấm la lấm lét, khiến người ta chướng mắt vô cùng, căn bản không đáng để hắn để tâm.
Trong lòng Hạ Thanh Sơn có chút khó chịu.
Cái bộ dạng vênh váo ngút trời của thiếu niên kia là có ý gì?
Nhưng nghĩ lại, những cao nhân có bản lĩnh thật sự thường đều có vài phần quái tính, hắn chỉ có thể âm thầm nhịn xuống.
Thiên Nhạn khẽ nheo mắt.
Vậy mà cũng có thể nhịn được sao?