Lúc cô vừa mới xuyên tới quả thực cảm thấy nhìn vật ở xa có chút mơ hồ, chẳng qua cũng không quá nghiêm trọng.
Ở chốn này chẳng có kính, cô hết sức giữ gìn đôi mắt, mỗi khi muốn xem truyện giải khuây, lại ngại chữ nhỏ mỏi mắt nên đều nhờ Củng Việt đọc cho nghe.
Có lẽ cũng bởi vậy mà hắn biết được.
Trước kia ban ngày người qua lại đông đúc, Củng Việt thường đến vào buổi tối, nay để giúp cô, Củng Việt đến từ rất sớm, thời gian ở lại khuê phòng cũng ngày càng nhiều.
Dù cả hai đều bận việc riêng, ít lời qua lại, nhưng lại vô cùng ăn ý, dường như mang vài phần ý vị của cặp phu thê.
Nhờ có Củng Việt giúp sức, việc may giá y cũng hiệu quả hơn nhiều, bộ hỉ phục đã hoàn thành trước ngày An Kim cập kê năm ngày.
Thượng thư phu nhân rất hài lòng, liên tục khen ngợi cô, cũng đưa cả chiếc phượng quan bằng vàng ròng được chế tác gấp gáp đến.
Một ngày trước khi An Kim đến tuổi cập kê, Thượng thư phu nhân đã cùng cô trò chuyện rất lâu.
“Vi nhi dung mạo xinh đẹp động lòng người, tú ngoại huệ trung, thanh cao vô song, xứng là bậc mẫu nghi thiên hạ. Nếu không phải không có hoàng tử nào vừa tuổi, nữ nhi của ta đã được gả vào hoàng gia rồi.”
“Nhưng hiện tại cũng không kém, nghe lão gia nói thế tử phủ Quốc công, đại công tử Lang Gia Vương thị, tiểu hầu gia phủ Trưởng công chúa ngày mai đều sẽ đến.”
Bà lấy ra một bức họa, dặn dò An Kim: “Nhưng lão gia lại xem trọng thế tử phủ Quốc công, văn võ song toàn, đang ở ngự tiền làm sai nha. Đợi sau này thừa kế tước vị thì chính là cận thần của thiên tử, Vi nhi con sẽ là Quốc công phu nhân. Thế nên con phải nhìn cho kỹ, nhớ ném tú cầu cho thế tử gia.”
Nghe Thượng thư phu nhân sắp xếp, An Kim chỉ cảm thấy nghẹt thở, nếu có thể sớm chọn được một nhà, hà tất phải bày ra cái trò tú cầu kén rể này, uổng công vây nhốt Diêu Vi suốt bao nhiêu năm.
“Nữ tử phải cung thuận, hiếu thuận với nhà chồng, hầu hạ phu quân. Thế tử gia xuất thân cao quý, con gả qua đó chớ nên tranh cãi với người, sớm ngày sinh hạ đích trưởng tử cho thế tử gia, con mới có thể đứng vững gót chân.”
An Kim không muốn nói nhiều, chỉ đáp: “Nương, con đều biết cả rồi.”
Sau khi Thượng thư phu nhân rời đi, An Kim một mình im lặng rất lâu, rồi đứng dậy nhìn bộ hỉ phục được trưng bày trên giá.
Đã đến lúc ép Củng Việt một phen rồi.
Cô thay bộ giá y tinh xảo kia, đội chiếc phượng quan nặng trĩu nạm đầy trân châu bảo ngọc, ngồi trước bàn trang điểm, đối diện với gương đồng tự mình vẽ mày tô son.
Vừa làm xong bước cuối cùng, tô xong son môi, cửa sổ nhỏ đã truyền đến âm thanh quen thuộc không thể quen thuộc hơn.
Cô ngoái đầu nhìn hắn: “Việt ca, huynh đến rồi.”
Củng Việt nhìn thấy cô nhất thời ngẩn ngơ.
Hắn cũng biết hôm nay có lẽ là lần cuối cùng hắn ở bên cô nên đã đến từ rất sớm, hắn nhìn tòa tú lâu vốn dĩ yên ắng nay lại có rất nhiều người ra vào, cả phủ đều đang chuẩn bị cho hỉ sự của tiểu thư nhà bọn họ vào ngày mai.
Hắn ở bên ngoài nhìn rất lâu, thấy không có ai mới dám vào, nhưng lại không ngờ lại được thấy cảnh tượng tuyệt đẹp, cả đời khó quên này.
Ở cái tuổi này, các cô nương phần lớn đều thích làm đẹp, giống như lần đầu tiên hắn gặp cô.
Bộ xiêm y và trang sức của tiểu cô nương đều vô cùng tinh xảo, khiến người ta nhìn mà quên sầu, dù lúc hoang mang chạy trốn trông xiêm y có xộc xệch, cũng mang theo phong thái ưu nhã tựa như đã khắc vào cốt tủy.