Xuyên Nhanh: Trước Khi Phản Diện Ra Đời

Chương 26: Tiểu thư khuê cát x Kiếm khách cô độc (26)

Trước Sau

break

Lão Lý quả thực có ấn tượng với đôi bệnh nhân này, liền nói: “Là Trương đại phu xem bệnh cho họ, nghe đâu là chứng phong hàn.”

Nhận được lời chắc chắn, lão Mã vội vã tới phòng Trương đại phu, hấp tấp hỏi: “Trương đại phu, người trong lòng nam tử cao lớn tuấn tú vừa rồi, ngài có nhìn rõ chăng?”

Trương đại phu đang bắt mạch cho bệnh nhân, bị quấy rầy có chút không vui, đáp: “Không rõ, chỉ biết là một cô nương, nam tử kia nói là phu nhân của hắn.”

“Phu nhân gì chứ, rõ ràng là tiểu thư khuê các còn chưa xuất giá nhà chúng ta.”

Lão Mã thầm nghĩ.

Ông lại hỏi thêm: “Cô nương kia làm sao?”

“Chỉ là nhiễm chút phong hàn, tĩnh dưỡng ắt sẽ khỏi.”

“Bọn họ có còn trở lại y quán này chăng?”

Điều này lão Lý biết rõ, bèn đáp: “Trương đại phu kê sáu thang thuốc, người kia chỉ lấy ba thang, hẳn là ba ngày sau sẽ trở lại.”

Lão Mã cũng là người luyện võ, liếc mắt liền biết nam tử kia có nội lực thâm hậu, nếu lỗ mãng bám theo, ắt bị phát hiện, bứt dây động rừng. Chi bằng dò la hành tung, chờ thời cơ mà hành động.

Trầm ngâm giây lát, ông lập tức đi bẩm báo Thượng thư.

Phủ Thượng thư.

Thượng thư phu nhân gặp ác mộng, giật mình tỉnh giấc, khóc lóc thảm thiết.

A hoàn Đào Hồng đứng hầu bên ngoài, vén rèm, lo lắng hỏi: “Phu nhân, phu nhân, người làm sao vậy?”

Thượng thư phu nhân nắm chặt tay Đào Hồng, trong mắt tràn đầy kinh hãi.

“Đào Hồng, ta mơ thấy Vi Nhi, ta mơ thấy con bé bị tặc nhân lừa gạt, còn mang thai, cơm không đủ no, áo không đủ ấm, bôn ba khổ sở, gần đến ngày sinh lại bị bỏ rơi trong miếu hoang.”

Bà như bị ma ám: “Miếu hoang dột nát, bẩn thỉu vô cùng, Vi Nhi của ta bụng mang dạ chửa nằm trong đó. Nữ nhân sinh nở gian nan biết bao, Vi Nhi của ta một mình ở đó còn khó sinh, Vi Nhi khóc mãi, không ngừng nói nương ơi con sai rồi, còn nói mình không nên bỏ trốn.”

Tay Đào Hồng bị móng tay Thượng thư phu nhân bấm đến đau nhói, nàng ấy cũng không dám hất ra, chỉ có thể nén đau, không ngừng an ủi.

“Phu nhân, đây là mộng, mộng đều trái ngược, nghe nói có người thấy tiểu thư ở y quán, lão gia đã phái người đi tìm, tiểu thư sẽ sớm trở về thôi.”

“Y quán ư? Vi Nhi mới đi có mấy ngày sao lại sinh bệnh?”

Trong mắt Thượng thư phu nhân đầy tia máu, mang theo mối hận ngút trời: “Vi Nhi vốn ngoan ngoãn nghe lời, ắt là có kẻ dụ dỗ con bé đi. Nếu ta bắt được tên tặc nhân đó, ta nhất định phải băm vằm hắn thành muôn mảnh.”

Đào Hồng không ngừng an ủi Thượng thư phu nhân, lại sai người mang đến bát thuốc an thần, hầu hạ người uống, tâm trạng Thượng thư phu nhân mới dần ổn định.

Thượng thư phu nhân tựa người vào thành giường, đôi mắt vô hồn, chẳng rõ đang suy tư điều chi, một hồi lâu sau, bà lẩm bẩm thành tiếng:

“Ta có phải đã sai rồi chăng? Lẽ nào không nên ép uổng Vi Nhi, Vi Nhi có phải vì bị bức bách quá mà chọn rời đi không? Ở kinh thành này, khuê nữ nhà ai chẳng kẻ hầu người hạ vây quanh, thúc ngựa dạo phố, cớ sao Vi Nhi của ta lại bị giam hãm trong tú lâu, ngày ngày thêu thùa xiêm y. Chốn ấy nhỏ bé, tối tăm biết là bao. Vi Nhi của ta mới tròn mười ba tuổi, ta sao nỡ lòng nào đưa con bé vào nơi đó, lại còn chẳng đến thăm nom mấy hồi.”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương