Nhưng sự thật không như cô mong muốn, từng cơn đau dữ dội khiến cô không nói nên lời, đầu óc càng thêm mơ hồ, gần như hôn mê, chợt cảm thấy dưới thân có một dòng nước ấm chảy ra.
Cô đột nhiên mở to hai mắt, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ, cô nắm chặt vạt áo trước ngực nam nhân, vô cùng bất lực, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: “Việt ca, hình như thiếp sắp sinh rồi.”
Bước chân Củng Việt hơi khựng lại, cúi đầu nhìn khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu của người yêu, lại nhìn đám người giang hồ đang truy sát phía sau, toàn thân hắn bộc phát sát ý nồng đậm.
Đều là tại bọn chúng, đáng lẽ họ phải được ở trong một hoàn cảnh thoải mái an toàn để chào đón đứa con mà họ mong đợi từ lâu, nhưng giờ đây...
Lúc này họ vẫn còn cách thị trấn một đoạn đường, không có đại phu, không có bà đỡ, thậm chí bây giờ giữa trời băng đất tuyết còn không có nổi một chỗ để che chắn.
Đột nhiên nhìn thấy phía xa trên tuyết lớn có một chỗ trú, Củng Việt khẽ nhón chân, không nghĩ ngợi liền chạy thẳng về phía đó.
Cảm giác được nam nhân dừng lại, An Kim khó khăn thò đầu ra khỏi lòng hắn nhìn thử.
Nhìn thấy ngôi miếu đổ nát trước mặt, máu trong người An Kim lạnh toát, toàn thân không khống chế được mà run rẩy, hồi lâu không hoàn hồn.
Chẳng lẽ cô vẫn không thoát khỏi số phận ở trong miếu hoang chết vì khó sinh sao?
Củng Việt không biết suy nghĩ trong lòng cô, trực tiếp đưa cô vào trong.
Ngôi miếu này đã rất lâu không có người đến cúng bái, trên xà ngang kết đầy mạng nhện, tượng sơn thần gãy tay phủ đầy bụi bặm.
Hắn cởi áo ngoài của mình trải xuống đất, chậm rãi bế An Kim xuống, lại dùng áo choàng bao bọc cô, bàn tay to lớn ấm áp nâng khuôn mặt không còn chút máu của cô lên.
“Đừng lo lắng, có ta ở bên ngoài canh giữ, sẽ không để ai vào được.”
Nước mắt An Kim không tự chủ được rơi xuống, cô rất sợ hãi, nhưng cô không dám nói, chỉ cố gắng gượng cười, nhưng lại không kìm nén được tiếng khóc nức nở: “Thiếp tin Việt ca.”
Củng Việt đặt một nụ hôn lên trán cô, sau đó rút kiếm ra ngoài, khoảnh khắc cánh cửa hoàn toàn đóng lại, hắn nhìn cô nương đang nằm trước tượng thần gãy tay, không nói nên lời: Đừng sợ.
Nam tử mặc áo trong mỏng manh, tuyết rơi trên tóc và vai hắn, hắn đứng khoanh tay, lạnh lùng cô độc, cả người đứng sừng sững ngoài cửa, như thể đang bảo vệ thứ gì đó.
Mà tên mặt quỷ và Đào lão cũng đã dẫn người đuổi tới.
Tên mặt quỷ nhìn dáng vẻ như chó nhà có tang của hắn, tay trái cầm ngọc tiêu, chỉ vào hắn cười lớn: “Ha ha ha… Củng Việt thiên hạ đệ nhất kiếm khách mà cũng có ngày hôm nay?”
Đào lão nheo mắt, ra vẻ đạo mạo: “Việt nhi, đừng chống đối Phong Vũ Lâu nữa, ngoan ngoãn giao kiếm phổ ra, có lẽ còn giữ được một mạng.”
Bộ dạng giả nhân giả nghĩa này, thật khiến người ta buồn nôn.
Ánh mắt Củng Việt quét qua từng khuôn mặt tham lam xấu xí của bọn chúng, Phong Vũ Lâu, Vân Cốc sơn trang, Triều Phiến Môn, Thiên Môn Cung...
Mấy thế lực lớn trên giang hồ đều đến đủ cả, Củng Việt hắn có tài đức gì mà khiến giang hồ phải huy động lực lượng lớn như vậy.
Thần sắc hắn lãnh đạm: “Căn bản không có kiếm phổ nào.”
Sở dĩ kiếm của Củng gia lợi hại như vậy, đó là do Củng thị đời đời truyền miệng, trải qua sự cải tiến của bao thế hệ, cộng thêm việc Củng gia đối với hậu duệ hết sức nghiêm khắc, từ khi cầm được đũa đã phải học cầm kiếm.
Mà đám người này chẳng làm gì cả, cho rằng lấy được kiếm phổ là có được võ đạo đỉnh cao, khiến hắn rũ mắt muốn che giấu vẻ châm chọc trong mắt mình.
“Ngươi cho rằng chúng ta sẽ tin sao?”
Mọi người thấy hắn không có ý định chịu trói, nhao nhao rút đao kiếm ra.
Đúng lúc này, trong miếu sơn thần ở phía sau nam nhân đột nhiên truyền đến tiếng rên rỉ đau đớn của một nữ tử.
Đào lão đảo mắt: “Trong đó là thê tử đang mang thai của hắn, bây giờ chắc là đang sinh, chúng ta xông vào thôi.”