Xuyên Sách Bị Ép Bảo Vệ Bệnh Kiều

Chương 39: Vụ án Bùi phủ

Trước Sau

break

"Biểu cô nương?"

Thược Dược ôm một chiếc hộp gỗ đàn hương bước vào, vừa quay đầu lại đã thấy dưới lớp màn giường mỏng manh màu xanh nhạt, người nọ không hề đắp chăn gấm ngủ say như mọi khi mà lại đang ngồi thẫn thờ trên sập. Mất một lúc lâu sau, nàng mới chậm rãi hoàn hồn nhìn về phía mình.

"Biểu cô nương sao hôm nay lại dậy sớm thế ạ? Trời còn chưa kịp sáng nữa."

Tiếng nói mang theo hơi thở đầy sức sống của Thược Dược giúp Hạ Kiêm hoàn toàn tỉnh táo lại.

"Mấy giờ rồi?"

"Chưa đến giờ Mão ạ."

Hạ Kiêm cười khổ, mới chưa đến giờ Mão, tính từ lúc nàng bị văng ra khỏi giấc mơ của Bùi Quan Chúc đến giờ, chắc cũng đã trôi qua ba bốn tiếng đồng hồ rồi.

Từ khi tỉnh dậy cách đây vài giờ, nàng đã khoác thêm áo ngoài, nhón chân ngó nghiêng sang phía đối diện. Nơi ở này của nàng tuy nằm ở tiền viện nhưng không hề ồn ào náo nhiệt, ngược lại môi trường rất yên tĩnh, Hạ Kiêm vốn luôn rất thích.

Nếu phải nói đến khuyết điểm duy nhất, thì đó là viện Khánh Linh cách sân viện của Bùi Quan Chúc quá xa. Xa đến mức nàng đứng trên bậc thềm, kê thêm ghế gỗ nhón chân lên cũng chỉ có thể nhìn thấy phía đối diện lờ mờ trong màn đêm tĩnh mịch, dường như trong viện của Bùi Quan Chúc có thắp lên những chiếc đèn lồng màu đỏ, đỏ rực đến gai mắt giữa một vùng tăm tối.

Lúc đó nàng mới tỉnh, có lẽ chỉ tầm hai giờ sáng, chẳng biết Bùi Quan Chúc tỉnh dậy rồi lại thắp đèn lồng đỏ rực trong đêm tối như thế rốt cuộc là có ý gì.

Dù là "Cộng mộng", nhưng theo như mô tả của hệ thống, nàng chỉ dựa vào giấc mơ của Bùi Quan Chúc làm vật trung gian để xuyên vào Thế giới thứ nhất.

Vậy tối nay Bùi Quan Chúc đã mơ thấy điều gì?

Hạ Kiêm không kìm được chút tò mò.

"Thược Dược, ngươi ôm cái gì trên tay thế?"

Ánh mắt Hạ Kiêm rơi vào chiếc hộp gỗ đàn hương trên tay Thược Dược.

Hộp làm từ gỗ tử đàn, chất gỗ bóng mịn, phía dưới còn điêu khắc những đóa mẫu đơn lớn được chạm rỗng, lấp ló bên trong hình như là một bộ y phục màu trắng?

"Là y phục để mặc khi đi chùa Tĩnh Tự," Thược Dược cười nói, "Hôm qua Vương ma ma đưa qua cho nô tỳ, dặn đến giờ Mão phải gọi người dậy. Nô tỳ vốn còn đang lo lắng chuyện đó, không ngờ hôm nay người lại tự dậy sớm thế này."

Hạ Kiêm nhận lấy chiếc hộp đặt lên đùi, mở ra xem thì thấy bên trong là một bộ đồ bằng vải thô mịn, nhưng thiết kế lại rất kỳ lạ. Phía trên ngực mỗi bên đính một nút thắt bình an nhỏ màu đỏ, hai bên eo cũng thắt hai sợi dây đỏ, phía dưới đính tua rua đỏ rủ xuống. Mặc lên thì không xấu, chỉ là thiết kế có phần mới lạ. Nàng ngồi trước bàn trang điểm, thấy Thược Dược lấy từ trong hộp ra một sợi dây đỏ mảnh có đính tua rua ở cuối. Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy sợi dây đỏ này, Hạ Kiêm đã nghĩ ngay đến Bùi Quan Chúc.

Hắn cũng thường dùng loại dây buộc tóc màu đỏ như vậy, sợi dây đỏ rực nổi bật trên mái tóc đen nhánh, dường như sắc màu đậm nét ấy chính là dấu ấn riêng của hắn.

Sợi dây đỏ được buộc lên tóc Hạ Kiêm, búi mái tóc đen nhánh của nàng thành kiểu tóc búi hai bên quen thuộc.

"Biểu cô nương, ra khỏi phủ thôi. Ngoài cửa đã chuẩn bị kiệu khiêng, các phu kiệu đang đợi người ở ngoài kia."

"Ừ." Dù trong lòng thắc mắc tại sao Thược Dược không đi cùng mình, nhưng Hạ Kiêm vẫn nghe theo lời dặn mà bước ra cửa. Quả nhiên, trong màn trời xanh mờ ảo, vài người hầu xa lạ của Bùi phủ đang đứng đợi trong sương sớm, không có lấy một gương mặt quen thuộc nào.

Trong lòng Hạ Kiêm đầy nghi hoặc, đêm qua nghe Trần phu nhân nói nàng sẽ đi cùng Bùi Quan Chúc, sao nàng đã đến nơi rồi mà vẫn chẳng thấy bóng dáng hắn đâu?

Nàng thầm nắm chặt viên pha lê đen treo trước ngực, nắm lấy nó rồi bước lên kiệu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương