Xuyên Sách Bị Ép Bảo Vệ Bệnh Kiều

Chương 42: Vụ án Bùi phủ

Trước Sau

break

Thứ nằm trong hộp gỗ không phải là hung khí giết người như nàng tưởng tượng.

Mà là một đôi trâm phượng hồ điệp vô cùng xinh đẹp và lộng lẫy, tỏa sáng lung linh dưới ánh lửa, hai bên đính những viên hồng ngọc to bằng móng tay út.

“Ơ?”

Hạ Kiêm chớp mắt, những giọt lệ to tròn vì sợ hãi lúc nãy không tự chủ được mà lăn dài trên má.

Đầu ngón tay lạnh lẽo, thấm ướt chạm vào dưới mắt Hạ Kiêm, nhẹ nhàng mơn trớn những vệt nước đọng lại trên mặt nàng.

“Nàng có thích không?”

Bùi Quan Chúc vừa hỏi, vừa cầm theo ống mồi lửa dắt nàng đứng dậy, đi tới bên chiếc sập nhỏ ban nãy. Hắn đặt hộp gỗ lên bàn trà, rồi dùng mồi lửa thắp sáng ngọn nến.

Ánh nến vàng vọt le lói như hạt đậu, Hạ Kiêm vừa mới khóc xong, đôi mắt được ánh lửa soi vào trông vô cùng sáng, hàng mi dài khẽ run rẩy. Nàng nhìn đôi trâm phượng hồ điệp quý giá không giống vật tầm thường trên bàn, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Bùi Quan Chúc.

“Thứ này tặng cho ta sao?”

“Ừ.”

Bùi Quan Chúc đứng bên cạnh, không ngồi xuống, mặc cho nước mưa trên người vẫn tí tách rơi xuống sàn gỗ, vạt áo đỏ dán chặt vào cơ thể. Dưới ánh nến, chân mày thiếu niên hiền hòa mang theo ý cười: “Nàng cài lên cho ta xem nhé, được không?”

“Chuyện đó, huynh đợi một chút đã.”

Hạ Kiêm sụt sịt mũi, định bước xuống sập tìm cho hắn bộ y phục sạch, không ngờ Bùi Quan Chúc vốn đang vui vẻ bỗng nhiên nắm chặt lấy cổ tay nàng.

“Nàng đi đâu?” Đôi mắt phượng đen kịt của Bùi Quan Chúc mở to, nhìn chằm chằm vào nàng.

“Ta đi tìm cho huynh mấy bộ y phục sạch, huynh cứ thế này lỡ như bị nhiễm lạnh...”

“Không sao hết.” Bùi Quan Chúc không hề chớp mắt, con ngươi sâu hoắm như xoáy nước đen: “Bây giờ nàng cài chiếc trâm phượng này lên ngay đi, ta muốn xem.”

Trong lòng Hạ Kiêm cảm thấy kỳ quái, nàng vuốt lại mái tóc rối, cầm chân nến đi đến trước bàn trang điểm của mình.

“Cái này phải cài thế nào đây...”

Xuyên sách lâu như vậy rồi nhưng Hạ Kiêm vẫn chưa học được cách búi tóc. Những ngày qua khi Thược Dược không có bên cạnh, nàng cậy vào việc trong chùa không có ai nên chỉ dùng một sợi dây đỏ buộc lỏng tóc thành kiểu đuôi ngựa thấp, tùy ý vô cùng.

Lúc này nhìn thấy đôi trâm phượng mà nữ tử thời đại này thường dùng, Hạ Kiêm hoàn toàn không biết phải cài sao cho đúng.

Thiếu niên bên cạnh không nói gì, ánh mắt hắn rơi xuống bàn trang điểm bừa bộn, cầm lấy một chiếc lược gỗ đào.

“Quay người lại đi.” Bùi Quan Chúc cầm lược, ôn tồn nói.

Hạ Kiêm mím môi, nghe lời hắn xoay người lại.

Mái tóc đen của thiếu nữ xõa dài đến tận thắt lưng, sợi tóc vừa mảnh vừa mềm, lại thoang thoảng tỏa ra mùi hương ấm áp.

Chính là mùi hoa lê mà lần trước hắn từng ngửi thấy.

Ánh mắt Bùi Quan Chúc hơi ngẩn ra, hắn nhìn vào đôi trâm phượng hồ điệp, bỗng nhiên nở một nụ cười kỳ lạ. Hắn nhẹ nhàng vuốt một lọn tóc vào lòng bàn tay, động tác vừa nhẹ vừa chậm, chải từ trên xuống dưới.

Hạ Kiêm không ngờ đôi tay của Bùi Quan Chúc lại có thể dịu dàng đến thế.

Thậm chí còn nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với những cô nhân viên gội đầu ở tiệm làm tóc mà nàng từng đến trước kia.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương